Trang chủ > Tuổi Hoa > Đoạn Đường Tuổi Nhỏ

Đoạn Đường Tuổi Nhỏ

Bạn thân mến,
Đèn Biển sưu tầm và đánh máy tặng Nguyệt Mai một truyện ngắn của Nguyễn văn Nghệ đã đăng trên bán nguyệt san Tuổi Hoa năm 1973. Bao nhiêu năm rồi, đọc lại, Nguyệt Mai vẫn thấy xúc động. Xin chia sẻ với các bạn trẻ lời nhắn gởi của người cha nói với người con.

ĐOẠN ĐƯỜNG TUỔI NHỎ

Năm giờ đúng. Chỉ còn một tiếng đồng hồ nữa ba sẽ đi làm về. Sau bữa cơm, ba sẽ ra ngồi nơi ghế dựa ở phòng khách, và gọi Yên đến.

Chuyện đó đã thành một cái lệ mỗi ngày, thường Yên chẳng có gì phải bận tâm. Nhưng chiều nay lại khác, cậu thấy ngại làm sao lúc đối diện với ba, nghe ba hỏi. Rồi cậu sẽ trả lời thế nào cho suông? Viện dẫn lý do nầy duyên cớ nọ, hay cậu cứ đứng trơ ra mà chịu? Ba sẽ gắt gỏng, mắng cho cậu một mách?

Ước chi ba sẽ bận việc gì đó mà bỏ quên Yên buổi tối nay. Nhưng chắc khó thể có, khi ba lúc nào như cũng chú tâm đến cậu.

Giờ phút này Yên mới nghe hối hận về sự bê bối “bốc đồng” của mình. Cũng tại mấy thằng bạn nữa! Ai xui tụi nó tới rủ ren mình, cho mình bỏ đi theo. Lâu lâu phá lệ một bữa chẳng lẽ gặp xui xẻo, mình đã nghĩ vậy mới thuận theo tụi nó, dè đâu rồi gặp xui xẻo thật! Phải chi lúc ấy mình cứ nhất quyết không nghe lời tụi bạn, ở nhà lo xong việc mình đã, thì bây giờ mình đâu phải mang cái tâm trạng bất ổn nầy. Mình thật có lỗi! Nhưng lạ quá, mình biết là mình có lỗi, đáng bị rầy rà, tại sao mình cứ không muốn ai biết đến cái lỗi của mình, không muốn ai rầy mắng mình?

Thôi, chuyện đã lỡ không thể nào thay đổi được, mình có băn khoăn lắm cũng vô ích. Mặc kệ tới đâu hay tới đó vậy, rồi ba có đánh mắng mình thế nào cũng cam!

Nắm xoải tay trên bộ đi-văn, Yên nhắm mắt cố xua những lo nghĩ ra khỏi hồn, và chìm trong sự yên vắng của căn phòng rộng. Yên vắng, cậu chỉ có cảm tưởng như thế giữa căn phòng có riêng mình, nhưng thật ra xung quanh vẫn vang những tiếng động: Tiếng xe cộ từ ngoài đường vọng vào; tiếng người léo nhéo ở phố bên ; tiếng má khua soong chảo lẻng xẻng dưới bếp ; và gần hơn, đều đều hơn, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường… Bao nhiêu âm thanh quyện lấy nhau ồn ào không dứt.

Nhưng ngộ, sao có nhiều lúc mình như quên khuấy tất cả, không nghe gì, mình tưởng như chỉ có mình mình trong yên vắng, chỉ nghe có tiếng nói thầm lặng của ý nghĩ mình thôi. Như vậy, khi mải nghĩ mình có thể không nghe gì? Ngược lại khi mải nghe mình có thể không nghĩ gì? Vậy bây giờ mình cứ tiếp tục “mải nghe” đi! A, mình thử đoán xem nằm đây mình nghe được tất cả bao nhiêu tiếng động?

Yên mỉm cười, nhẩm đếm từ tiếng động lớn tới tiếng động nhỏ…

Bỗng, cậu ngồi bật dậy, nhíu mày, lắng tai nghe kỹ hơn: Hình như vẳng đâu đây có một thứ tiếng động lạ lắm. Không phải tiếng kêu cũng không phải tiếng khua động. Yên chẳng biết phải gọi nó là tiếng gì. Nó thật khẽ, chỉ chợt đưa đến tai cậu một thoáng rồi lẫn mất như cơn gió thoảng qua. Bây giờ thì cố cách mấy, cậu cũng không nghe lại được để suy nghiệm. Có lẽ cậu đã nghe lầm chăng?

Ngoáy ngoáy lỗ tai, Yên thử nằm xuống ở vị thế cũ. Được một lúc:

– A, đúng là mình không lầm!

Quả vậy, tiếng động lần nầy Yên nghe rõ hơn, liên tục kéo dài, tuy nhiều lúc bị tiếng xe chạy ngoài đường át mất. Nhưng cậu vẫn không định được nó xuất phát từ chỗ nào. Điều chắc chắn là nó không xa chỗ cậu nằm, không chừng ở ngay dưới sàn đi-văn nữa!

Bộ đi-văn hơi thấp, dưới sàn tối mờ mờ, Yên cúi nhìn thử chẳng thấy được chi. Cậu vào phòng ngủ lấy ra cây đèn pin.

Mọp người sát sàn gạch, Yên rọi đèn vào đáy đi-văn quan sát kỹ. Ánh đèn pin quét qua từng khoảng cho cậu thấy rõ lớp bụi bặm phủ trên nền gạch Tàu, những sợi tơ nhện mắc loạn dưới đáy đi-văn, mấy con gián bị động chạy rối. Ngoài ra, chẳng có gì lạ cả. Vậy cái gì phát ra tiếng động nọ? Nó ở chỗ nào?

Thật ra Yên đã đoán được phần nào về tiếng động lạ. Chính vì thế cậu thấy cần phải tìm cho ra gấp nơi xuất phát nó.

Nằm trên đi-văn nghe “nó”, nhưng rồi tìm khắp đi-văn không thấy “nó”, vậy chắc “nó” ở một chỗ gần đi-văn chứ không phải trên đi-văn? Yên nhìn quanh phòng: Phố cũ, trần ván, vách ván, thật dễ cho “nó” xâm nhập.

– Lũ ma, lũ quỉ, bây ở đâu? Thử làm mạnh lên cho tao nghe coi!

Yên lẩm bẩm. Chợt cậu đứng ngay lại, rồi hơi khom người xuống, lấy tay che tai, xê dịch từ từ bước chân về phía một đầu đi-văn. Được vài bước cậu đứng lại, nghe ngóng, rồi tiếp tục bước. Thình lình, cậu la hoảng lên, nhảy lại cái tủ đứng ở gần đó:

– Thôi chết rồi! Má ơi má!

*

Hai con số không tròn vo dính lại như cặp kính gãy gọng, nằm xéo bên lề bài vạn vật có vẽ hình mấy con ong: ong chúa, ong thợ, ong con… Yên mở rộng tập cho ba coi, và nói:

– Ba, bữa nay con bị không điểm vạn vật!

Ba nhìn cuốn tập rồi nhìn cậu, ngạc nhiên. Có cái gì là lạ trong thái độ đường hoàng thú lỗi của cậu.

Đúng như lệ thường, sau bữa cơm chiều, lúc nhà đã lên đèn, má đã rỗi rảnh ngồi vá may ở đi-văng nơi phòng khách, ba ra ngồi vào ghế dựa cạnh đó, sửa soạn gọi Yên đến để hỏi chuyện học trong trường, lật xem tập vở của cậu. Nhưng lần nầy ba chưa kịp lên tiếng, đoạn Yên như chực sẵn, đã mang tập đến mạnh dạn thưa trước.

Ba hơi nhíu mày. Vậy là thế nào? Xưa nay Yên vẫn học rất khá. Thường khi bài vở cậu luôn được điểm cao, thỉnh thoảng mới có một lần điểm thấp. Những lần như vậy cậu tỏ ra xấu hổ, và sợ phải đem trình với ba. Thế mà hôm nay cậu lại xem như không trước cái kém bất thường của mình?

Kẻ có lỗi mà biết thẹn, muốn che giấu không cho ai hay, hoặc nói ra một cách ngượng ngập, tức là biết nhìn nhận cái lỗi của mình, tự hối, hẳn sẽ cố tránh về sau. Trái lại kẻ lầm lỗi mà cứ thản nhiên, là đã trở nên trơ lì, chắc sẽ không ngại chi chuyện tái phạm. Yên đã tệ đến mức đó sao?

Ba chợt nghe bực tức, muốn quát nạt, hạch hỏi thằng con cho ra lẽ. Nhưng rồi ba cố dằn. Chắc phải có một lý do nào xui nó như vậy. Ba thấy cần phải từ từ dò ra.

Ba hỏi:

– Con không thuộc bài bị giáo sư cho không điểm, hay tại lầm lỗi gì?

Yên:

– Dạ con không thuộc bài ba. Chiều qua có mấy đứa bạn tới rủ đi chơi, con nghe theo, bỏ không học bài, tưởng lâu lâu làm biếng một lần không sao, ai dè… hì hì xui xẻo quá!

Má dường như cũng nhận ra Yên tối nay có vẻ bương bướng thế nào qua mấy lời cậu nói. Má dừng kim may, quay sang:

– Con tệ như vậy mà có thể cười được sao Yên? Con không còn biết xấu về chuyện đó?

Yên vẫn không tắt nụ cười nhếch trên môi:

– Má khó quá! Lâu lắm con mới bị “ăn hột vịt”, có chi đáng xấu đâu má?… Con có cái nầy ngộ lắm, nếu con đưa má coi, chắc má sẽ không còn mắng con là quá tệ!

– Cái gì?

Yên bước lại bàn học rút lấy một cuốn tập đem lại trao cho má. Má xem ngoài xem trong tập một hồi, rồi nhìn ba chăm chăm, muốn nói gì lại lưỡng lự. Ba hỏi:

– Cái gì đó?

Má chìa cuốn tập:

– Tập ở đâu mà nó kiếm thấy nè!

Ba vói lấy cuốn tập trong tay má. Tập đã quá cũ. Bìa bao bằng giấy “thế giới tự do” đã bẩn vàng. Giữa bìa, một mảnh giấy nhãn chữ ghi còn đọc rõ được: trường tiểu học Châu Thành. Lớp sơ đẳng 1. Tập toán đố. Của trò Nguyễn-Thanh-Đạm. Bên trong giấy đã ngả màu ngà ngà, các góc bị cuốn cả. Ở đầu mỗi trang đều có ghi tên, thói quen của các cậu học trò tiểu học hồi trước. Chữ viết trong tập không xấu lắm, nhưng lem luốc. Các bài toán mười bài hết tám bị phê sai, năm điểm, hai điểm và không thiếu những con không điểm.

Ba lật xem cuốn tập từ trang đầu đến trang cuối, rồi bật cười:

– Đúng là cuốn tập của ba học hồi nhỏ đó Yên! Ba đã hiểu ý con. Xem cuốn tập nầy, con có quyền nghĩ rằng hồi trước ba học dở như vậy, bây giờ con có kém một chút cũng chẳng có gì đáng nói phải không? Và ba không thể mở miệng rầy rà chi con được phải không?

Đúng là ba đã nói trúng tim đen Yên. Nhưng nếu vừa rồi cậu có vẻ hóm hỉnh, thì bây giờ cậu lại nghe hôi hối, chỉ biết lặng thinh trước câu hỏi của ba. Bản tính ngoan hiền khiến cậu tự thấy là mình không phải trong chuyện nầy. Tránh ánh mắt của ba, Yên quay sang má. Nhưng bắt gặp má nhìn mình có vẻ trách móc, cậu cúi đầu.

Ba cười:

– Con đừng sợ, ba không giận con đâu! Sự thật ý nghĩ của con cũng có lý đó chứ!

Trỏ cái ghế kế bên, ba bảo:

– Con ngồi xuống đó đi. Con làm ba nhớ chuyện mình hồi nhỏ. Ba sẽ kể lại cho con nghe, không giấu cái gì!

Yên vâng theo. Ba mân mê cuốn tập cũ, trầm giọng như nói với chính mình:

– Ờ, hồi nhỏ ba học rất tệ, nhất là từ lớp dự bị (lớp hai) tới lớp nhì. Ngày nào như ngày nấy, ba cứ đi chơi rong trong xóm, gần giờ cơm mới về ăn, gần giờ học mới sửa soạn cắp sách đến trường.

Không bao giờ ba học bài. Vào lớp không bao giờ ba chịu theo dõi lời thầy cô giảng dạy, cứ ngồi mãi nhớ đâu đâu hay nói chuyện với mấy đứa bạn kế bên. Bài vở ba chỉ chép chỉ làm cho lấy lệ, thầy cô hỏi đến là chịu phạt, không một chút nghĩ suy xấu hổ.

Ở nhà hình như chẳng ai biết đến sự hư hỏng đó của ba. Ba tự do rong chơi thả cửa. Việc học hành ba tự lo liệu lấy một mình.

Yên xen hỏi:

– Vậy chứ ông nội bà nội đâu sao không để ý đến ba?

– Con quên rồi sao, ba từng cho biết, là ông nội con mất sớm. Bà nội, cô hai con và ba chung đậu nơi nhà ông bà cố. Thường khi bà nội phải chạy đầu nầy đầu kia lo kiếm chút tiền chi dụng. Nhiều lúc bà bỏ hai đứa con ở nhà, đi biệt cả năm mười hôm. Những lần như vậy, đêm đầu tiên vắng mẹ bao giờ ba cũng ra ngồi nơi ngạch cửa cái đã đóng kín khóc mùi mẫn. Ông bà cố, các dì, dỗ mãi không được, giận mắng cái thằng nhõng nhẽo, bỏ mặc ba một hồi. Khóc đã tự nhiên hết nước mắt, ba mới chịu vào giường ngủ cho. Hôm sau thì đã quen đi, ngày rong chơi, đêm yên ngủ, ba chẳng nhớ gì tới bà nội nữa, hay có nhớ cũng chỉ rưng rưng nước mắt khóc thầm một chút thôi.

– Đó là những lúc bà nội đi vắng, còn…

– Lúc ở nhà bà nội cũng săn sóc cô hai và ba lắm chứ, nhưng chỉ để ý ở manh quần tấm áo, ở sự đói no của các con thôi. Một phần cũng tại bà phải “đầu tắt mặt tối” với chuyện bếp núc, có rảnh rang đâu.

Hồi ba mới vào học lớp đồng ấu, tối tối bà nội cũng có kèm dạy thêm cho ba đọc suông, viết cứng, cộng trừ rành. Tới chừng thấy ba học đã khá, bà như tin tưởng ba sẽ giữ được mức độ đó hoài, không cần để tâm theo dõi sát nữa!

– Có một điều con lấy làm lạ lắm: Theo cuốn tập nầy, và theo lời ba kể thì hồi trước ba học không được xuất sắc, thế sao trong tủ sách ở nhà, có mấy quyển tự điển, sách học con thấy ghi là phần thưởng danh dự, phần thưởng hạng nhất của Tổng Thống, của ông nầy ông kia tặng cho ba, cho trò Nguyễn-Thanh-Đạm?

– À, điều đó chứng tỏ một phần mức học hết sức bất thường của ba: lúc nào dở thì dở tệ, lúc nào cố gắng vươn lên thì cũng chẳng kém thua ai hết. Năm lên tới lớp nhứt, khá lớn rồi, ba biết nghĩ hơn, biết nhìn lại cái thằng mình hơn. Nhất là một lần ba bị cô giáo mắng là thằng lười. Cô bảo thêm với cả lớp:

– Nó học được lắm chứ, chỉ tại không biết cố!

Và thằng bạn kế bên, ba còn nhớ nó tên Bé Ngô, đã bảo ba:

– Phải tao được như mầy, tao ráng học lắm!

Giờ về hôm ấy tự nhiên ba xét lại cái tệ của mình mà buồn thật buồn.

Năm ấy ba bị ở lại. Nhưng năm sau ba vụt học hành sáng chói. Cuối năm ba chiếm phần thưởng danh dự nhất trường, và thi đậu vào đệ thất với thứ hạng rất cao.

– Từ đó ba học xuất sắc luôn?

– Không! Phải được như vậy thì ra đời ba hẳn “đỡ khổ” hơn bây giờ! Con người ba kỳ lắm, cứ hay chạy theo những thú vui đáng lẽ chỉ dành giải trí đôi lúc. Cũng tại trong các thú vui đó ba vẫn chơi rất trội. Nó xui ba thích thú, say mê.

Vào trung học ba gặp một lớp toàn “dân” đá banh. Ba gia nhập hội banh lớp, và được kể vào hàng cầu thủ không thể thiếu mỗi lần ra quân. Đi học, những hôm có giờ rảnh nhiều là ba và các bạn kéo nhau ra sân banh dợt. Trời nắng đổ lửa hay mưa rầm rầm cũng chơi không biết mệt. Sau đó cả bọn hè ra sông tắm.

Nhiều khi sân banh có trực thăng đáp, không có chỗ đá, bọn ba đạp xe đạp ra nghĩa địa ngoại ô đá đỡ. Quần banh trong khoảnh đất hẹp, nhiều lúc phải chạy len giữa các gò mả, bọn ba vẫn thấy hào hứng vô cùng.

Chuyện học thành ra không còn quan trọng đối với ba. Theo như các bạn, ba cứ nhủ thầm là mình học lớp dưới, có thi cử gì đâu phải lo nhiều. Ba không chịu biết rằng lớp dưới là cái nền của lớp trên, ở dưới có vững lên trên mới không ngã. Có nhiều môn mà mình chú tâm ngay ở bài đầu tiên, về sau mới hiểu mới khá được, như sinh ngữ chẳng hạn. Tiếc thay ba đã đánh giá nhẹ tất cả!

Tuy không đến nỗi tệ như mấy năm đầu tiểu học, nhưng ở đây bài vở ba cũng chỉ làm chỉ học như để trả nợ. Có bao nhiêu học bấy nhiêu làm bấy nhiêu cho xong, không cần tìm hiểu, luyện thêm gì. Ba phải thu xếp để có thì giờ đi chơi, để tính đến chuyện gặp gỡ các bạn trên sân cỏ.

Cũng có những môn học ba vẫn giữ được hạng cao. Nhưng đó là những môn hợp với tài vặt của ba, những môn không cần cố gắng: luận, vẽ, các bài học có tính cách thuộc lòng, thể dục… Nói tóm lại, ba học hành hết sức “tài tử”!

Cuối năm đệ thất, đệ lục ba còn lãnh thưởng, từ năm đệ ngũ trở đi ba đã chìm mất!

Ngừng một lúc, như dành im lặng cho sự hối tiếc dâng lên, rồi ba tiếp:

– Con thấy đó, ba hiện tại chỉ là một công chức nhỏ, lương hướng gói ghém đủ xài. Ấy là tại ngày xưa ba học hành chẳng ra chi. Nếu hồi đó ba cố gắng thì giờ có phải khá hơn không chứ?

Nhiều lúc ba ngẫm lại mà tiếc thầm. Ba thấy mình đã bỏ phí rất nhiều những gì có thể làm ở tuổi nhỏ. Nhưng đường đời đã đi qua làm thế nào quay trở lại từ đầu, để đi lại những bước chân cho đúng hướng?

À, nhưng may ba còn có con! Ba không đi lại được đoạn đường tuổi nhỏ, nhưng con của ba thì đang đi và sẽ còn đi. Ba đã đặt ba vào con. Nghĩa là con phải hiểu rằng, trong con còn có “cái ba” nữa! Ba nhất quyết không để cho con sa vào những lỗi lầm ba đã trải qua. Ba hay khuyên nhủ con, bắt con phải như thế nầy thế kia là vì lẽ đó.

Ừ, con cứ nhìn vào cuốn tập nầy của ba, cứ nhớ luôn những hư hỏng của ba vừa kể. Nhìn vào, nhớ đến để tránh vấp nhằm, chứ không phải để bắt chước, hoặc để vịn vào đó mà cho rằng mình có quyền lỡ lầm, dù là lỡ lầm đôi chút, nghe Yên!

Ba vỗ nhẹ lên đầu Yên, lắc lắc. Cậu ngước nhìn ba, và như chìm trong ánh mắt thương yêu.

Ba hắng giọng:

– Ba kềm giữ con bây giờ, để mai sau con làm nên, hầu no ấm tấm thân, đó chỉ là một phần mong muốn. Ba còn có ý nầy: Con phải học lên cao, cố chiếm một địa vị kha khá, chỗ quan trọng là để giúp đời. Nếu con có đức độ, mà địa vị con thấp, bất quá con không làm hại ai, chứ giúp ích được gì cho ai? Trái lại nếu con có một chức vị cao trong xã hội, con có thể đem đức độ của con mà phụng sự đời một cách hữu hiệu hơn.

Như ba, nhiều khi đi ra ngoài, ba gặp một tên nào đó lên mặt phách lối húng hiếp người, ba hết sức tức giận. Nhưng rồi ba chỉ biết bất bình thầm vậy thôi, chứ dám làm chi! Những lúc ấy, ba ước sao ba được là ông nầy ông kia để “ra tay nghĩa hiệp”. Chợt nhớ lại thân phận mình, ba lắc đầu!

Yên, con phải học cao, phải khá ở mai hậu, để không bị ai bắt nạt, để mạnh dạn can thiệp khi gặp chuyện trái tai gai mắt! Ba tin tưởng ở con!

Yên nắm tay ba:

– Con xin nghe lời ba! Con xin lỗi ba vừa rồi đã có những ý nghĩ không tốt đối với ba. Con thật đáng đánh đòn!

Ba mỉm cười xiết tay Yên:

– Ba không trách gì con hết. Con hiểu ba, nghe lời ba là ba vui sướng lắm rồi!… À, cuốn tập nầy ba cất kín dưới đáy tủ kia sao con tìm thấy được?

– Mối vô tủ ba à! Trong lúc “tản cư” đồ đạc trong tủ con bắt gặp cuốn tập.

– Cha chả, lại mối! Chúng có cắn phá gì nhiều không?

– Chúng chỉ ăn sơ sơ mấy cuốn sách dưới đáy tủ.

– Làm sao con hay được?

– Con nghe tiếng chúng nhai giấy răng rắc răng rắc mà không biết chúng ở đâu, cố tìm một hồi mới ra chỗ. Con dọn đồ đạc, giết sạch cả đàn mối trên trăm con. Bây giờ nghĩ lại thì phải cám ơn chúng.

Má nãy giờ ngồi im vá may, nghe hai cha con đối đáp, giờ mới lên tiếng:

– Thằng kỳ chưa! Cám ơn lũ mối cái gì?

Yên cười:

– Dạ thì nhờ có chúng con mới tìm thấy cuốn tập của ba, mới được nghe ba kể chuyện cũ, mới được học ở ba nhiều điều hay. Bây giờ thì con hiểu rồi má à!

– Con hiểu sao?

– Con hiểu rằng, hoàn cảnh sống của ba khác với con. Ba hồi trước thiếu thốn nhiều chuyện. Con bây giờ thì quá đầy đủ, ba má luôn chú tâm chăm sóc con từ chút. Bởi vậy con không thể vì lẽ gì mà bê bối được!

Má gật đầu:

– Con hiểu vậy là phải. Hãy nghe lời ba cố học cho nên người. Đừng soi mói chuyện cũ của ba rồi sanh ý quấy. Ba con ngày trước có tệ cũng tại sống nhằm hoàn cảnh không mấy may. Sự nên hư của con người có lệ thuộc vào hoàn cảnh sống phần nào. Cũng như, đồng thời là một khối sắt, nếu ở trong một xưởng chế tạo máy móc thì trở thành một cái gì đáng giá, nếu ở trong một lò rèn, đố khỏi trở thành một cái cuốc tầm thường…

Ba cười:

– Mình muốn bảo tôi là cái cuốc hả?

Má nhoẻn miệng:

– Mình không chịu? Mỗi ngày hai buổi mình cuốc tới sở, rồi lại cuốc về, vậy không phải cái cuốc thì là cái gì chứ?

NGUYỄN VĂN NGHỆ

(Trích từ bán nguyệt san Tuổi Hoa số 210, ra ngày 1-10-1973)

Chân thành cám ơn Đèn Biển đã sưu tầm và đánh máy

  1. Phạm Sơn
    29/06/2012 lúc 11:41

    Câu chuyện được viết với văn phong nhẹ nhàng, ắp đầy cái tình cảm giáo dục đượm tính nhân văn lắm!

    • 30/06/2012 lúc 09:53

      Là người đọc Tuổi Hoa trước đây, bác Phạm Sơn có nhớ Nguyễn Văn Nghệ không? Em còn nhớ một số truyện ngắn của anh: Chiếc đinh rỉ, Con rạch ranh vườn, Chỉ là tưởng tượng, Tha, Ma quân trường.

      • Phạm Sơn
        30/06/2012 lúc 11:39

        Phay Van: Cô có trí nhớ tốt quá, còn nhớ được những tựa truyện của nhà văn NVN!
        Thật lòng mà nói, cố nhớ, nhưng tôi không nhớ tí nào Phay Van à, nếu có chăng là khi đọc các tựa truyện mà cô nhắc ở trên, gợi cho tôi có ý niệm một chút gì đó…chỉ là thoang thoáng nhơ nhớ mang máng với cái tựa truyện…”Chiếc đinh rỉ (gỉ)”!
        Hôm qua vào nhà cô đọc truyện ngắn này, thấy hay hay nhẹ nhàng, nên còm vài dòng cảm nhận

        Cô còn lưu giữ các truyện ở trên chứ?

  2. Phạm Sơn
    29/06/2012 lúc 11:47

    Một vài dòng giới thiệu tác giả Nguyễn Văn Nghệ, và nếu có ảnh tác giả ngày xưa + hôm nay, nên post kèm vào bài này, để cho người đọc được rõ hơn, được chứ chị Nguyệt Mai?

    • Mai
      29/06/2012 lúc 18:19

      Anh Phạm Sơn:
      Rất tiếc Nguyệt Mai không có ảnh cũng như những chi tiết liên quan đến tác giả Nguyễn văn Nghệ để giới thiệu cho anh và các bạn được. Chỉ biết anh Nguyễn văn Nghệ trước đây có nhiều bài đăng trên Tuổi Hoa và cũng là một cây bút được nhiều người yêu thích. Hy vọng có bạn nào biết nhiều về tác giả sẽ bổ túc giùm Mai.

      • Phạm Sơn
        30/06/2012 lúc 11:26

        Chị Nguyệt Mai,
        Cám ơn chị đã trả lời cho biết thông tin mà ý tôi đã đề nghị.
        Tôi cũng tò mò muốn biết thêm một chút về ông, nên cũng thử lướt mạng tìm hiểu, nhưng hiện thời cũng không có một chút thông tin nào về nhà văn NVN chị ạ.

      • Võ Trung Tín
        30/06/2012 lúc 21:09

        Bác Phạm Sơn và chị Ba ơi!

        – Có khi nào tác giả truyện này là…”ông thần nước mặn” (hihihihi…chữ của bác Chinook) …Huỳnh Văn Nghệ…không vậy?!

        hihihihihi…

      • Mai
        01/07/2012 lúc 22:21

        Anh Phạm Sơn,
        Không có chi, thưa anh.
        Ước gì tác giả Nguyễn văn Nghệ có dịp vào xem trang Phay Van và chia sẻ với tất cả mọi người, anh nhỉ?
        Anh Nguyễn văn Nghệ thuộc lớp “đàn anh” của Nguyệt Mai, đã đóng góp bài vở cho bán nguyệt san Tuổi Hoa từ những số đầu, anh ạ. (Thông tin này do Đèn Biển cung cấp vì Nguyệt Mai không có những số đầu, chỉ bắt đầu đọc năm 1967).

      • Mai
        01/07/2012 lúc 22:38

        Tín Ròm:
        Văn tức là người.
        Đây là lời bác Phạm Sơn đã chia sẻ:
        “Câu chuyện được viết với văn phong nhẹ nhàng, ắp đầy cái tình cảm giáo dục đượm tính nhân văn lắm!”
        Bác Nguyễn văn Nghệ không thể nào là người mà em đã gợi ý. Bác ấy mà nghe được bác ấy sẽ buồn lắm.
        “Lời nói không mất tiền mua,
        Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”
        nhé em!

      • Võ Trung Tín
        02/07/2012 lúc 21:24

        Chị Ba kính: Dạ, ròm em cám ơn chị Ba đã nhẹ nhắc nhở về “lời ăn tiếng nói” của ròm em ạ!
        Nhưng, chị Ba ơi, ròm em có.. “một cái ý”..trong nội dung cái còm của ròm em đó chị Ba…

      • Võ Trung Tín
        02/07/2012 lúc 21:24

        Chị Năm: “Huỳnh Văn Nghệ là ai thế em???”

        Chị Năm ở Biên Hoà mà không rõ “lí lịch gốc” của ông “thần nước mặn” người Biên Hoà này ha, chị Năm?! Ở Biên Hoà của chị có:
        – Đại học dân lập Lạc Hồng
        Địa chỉ: Số 10 đường Huỳnh Văn Nghệ, phường Bửu Long, TP. Biên Hòa – Đồng Nai
        Điện thoại: (0613) 952 778
        Wesite: http://www.lhu.edu.vn

        Còn ông thần nước mặn này làm gì, ròm em có biết chút chút, nhưng ròm em…chẳng thèm quan tâm đâu! hihihihihi..

      • Anh Thao
        02/06/2013 lúc 18:08

        Xin chào các anh chị,

        Tình cờ tìm thấy website này, tôi vui mừng như gặp lại một người bạn cũ. Những bài viết ngày xưa vẫn còn in dấu trong ký ức chúng tôi, nhất là những bài đăng trong báo Tuổi Hoa mà chúng tôi được đọc hồi nhỏ. Vui hơn nữa là tôi đã tìm thấy những truyện ngắn của tác giả Nguyễn Văn Nghệ, anh họ tôi, trên website này.

        Xin được cung cấp một số thông tin về tác giả Nguyễn Văn Nghệ như sau:
        Nguyễn Văn Nghệ cộng tác với nhiều tạp chí trước 1975 dưới các bút danh: Nguyễn Văn Nghệ (tên thật), Thuần Giang, Hoàng Ngọc Anh, Vi Lô… Anh từng là nhà giáo trước 1975, sau 1975 anh còn dạy học thêm một thời gian nữa rồi nghỉ. Hiện nay anh đang có một cuộc sống bình dị tại quê nhà: huyện Châu Thành, tỉnh Bến Tre.

        Anh đang có ý định thu thập lại những truyện ngắn đã sáng tác trước 1975, mà vì nhiều lý do, anh đã không còn giữ được những tạp chí mà anh đã cộng tác và có bài đăng. Vì vậy, xin các anh chị nào còn lưu giữ những tác phẩm của anh đăng trên các báo vui lòng giúp chúng tôi sưu tập lại. Tôi sẽ gửi địa chỉ email liên lạc sau. Xin cám ơn rất nhiều.

        Xin có vài dòng vắn tắt về tác giả Nguyễn Văn Nghệ. Nếu các anh chị quan tâm, sau này anh Nghệ sẽ vào PHAY VAN để chuyện trò cùng các anh chị.

      • 02/06/2013 lúc 19:06

        Anh Đèn Biển là người còn lưu giữ rất nhiều báo Tuổi Hoa – trong đó có nhiều truyện của anh Nguyễn Văn Nghệ, xin bạn xem tại đây.

        Cám ơn bạn rất nhiều. Giá mà anh Nguyễn Văn Nghệ có thời giờ vào trang PV thì quý quá, các độc giả Tuổi Hoa sẽ được hân hạnh chuyện trò với anh, đồng thời anh sẽ được “gặp” lại hai cây bút của Tuổi Hoa là Chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh và chị Trần Thị Nguyệt Mai.

  3. Đinh Thành
    29/06/2012 lúc 15:11

    Một truyện ngắn hay!

    • 30/06/2012 lúc 09:44

      Bác Đinh Thành: Dạ, văn của Nguyễn Văn Nghệ hiền như văn Bình Nguyên Lộc.

  4. Nguyễn Tuấn Anh
    30/06/2012 lúc 12:34

    Đọc truyện này, tự nhiên em…nhớ Ba Má ở nhà quá, hai chị ơi!

    • Mai
      01/07/2012 lúc 22:34

      Nhớ Ba Má thì ráng học giỏi nghe em. Như lời người cha trong truyện ngắn này đã nhắn nhủ với đứa con của mình:
      “Ba kềm giữ con bây giờ, để mai sau con làm nên, hầu no ấm tấm thân, đó chỉ là một phần mong muốn. Ba còn có ý nầy: Con phải học lên cao, cố chiếm một địa vị kha khá, chỗ quan trọng là để giúp đời. Nếu con có đức độ, mà địa vị con thấp, bất quá con không làm hại ai, chứ giúp ích được gì cho ai? Trái lại nếu con có một chức vị cao trong xã hội, con có thể đem đức độ của con mà phụng sự đời một cách hữu hiệu hơn.”

  5. Nguyễn Tuấn Anh
    30/06/2012 lúc 12:40

    “Câu chuyện được viết với văn phong nhẹ nhàng, ắp đầy cái tình cảm giáo dục đượm tính nhân văn lắm!”

    Khi đọc truyện xong, em cũng có đồng cảm nhận như bác Phạm Sơn đó.
    Tuy nhiên, em có một chút cảm giác hơi thoáng lợn cợn, đó là…tác giả xây dựng hoàn cảnh kinh tế gia đình nhân vật người cha…thông qua lời kể của người cha, và phát biểu của người con…không được chặt chẽ đồng nhất lắm!
    Chẳng hạn:
    1/ Lời của người cha:
    – “Con thấy đó, ba hiện tại chỉ là một công chức nhỏ, lương hướng GÓI GHÉM ĐỦ XÀI.”

    2/ Lời của người con:
    – “Con bây giờ thì QUÁ ĐẦY ĐỦ”.

    Em đọc hiểu, và có một chút nhận xét nho nhỏ vậy, có gì…”vênh”…không, chị Ba chị Năm? hihihihihi…

    • Mai
      01/07/2012 lúc 22:30

      Tuấn Anh,
      Theo chị thì không có gì “vênh” cả em ạ.
      Em có nhớ trong bài “Chữ Nhàn”, cụ Nguyễn Công Trứ đã nói:
      “Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc,
      Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”
      (tạm dịch: Biết đủ là đủ, đợi cho đủ thì bao giờ mới đủ. Biết nhàn là nhàn, đợi cho nhàn thì bao giờ mới nhàn)
      không?

  6. Võ Trung Tín
    30/06/2012 lúc 21:10

    “…không chừng ở ngay DƯỚI SÀN ĐI-VĂN nữa!”

    Chị Ba chị Năm, theo ròm em, thì tác giả dùng cụm từ “DƯỚI SÀN ĐI-VĂN”, là chưa…”chuẩn vị trí” và…”chưa đúng chính tả”…, đúng không hai chị?
    Vì :
    1/ Theo ròm em, để nói đúng vị trí mà tác giả đề cập, người ta thường nói:
    – Dưới GẦM đi-văng.
    – Dưới GẦM giường.
    – Dưới GẦM bàn.

    2/ Ròm em dùng google kiểm tra 2 từ : Đi-văn, và…Đi-văng:
    – Đi-văng : 1.180.000 kết quả.
    – Đi-văn : 134.000.000 kết quả, nhưng những kết quả này hầu hết đều không đề cập đến…”cái Đi-văn”!?

    Hai chị cho ròm em biết ý kiến của hai chị nghen?

    • Mai
      01/07/2012 lúc 22:15

      Tín Ròm:
      Đi-văng là do từ “divan” của tiếng Pháp, nên khi Việt hóa người ta đã viết lại là đi-văng hay đi-văn. Nhưng theo chị dùng “đi-văng’ là hợp nhất theo cách đọc tiếng Pháp.
      Chị cũng hay nói: “Dưới gầm đi-văng, dưới gầm giường hoặc dưới gầm bàn… ” như em vậy. Nhưng tác giả đã dùng là “dưới sàn” thay vì “dưới gầm”. Chị không dám quả quyết là tác giả đã dùng từ không hợp lắm vì có thể đây là một phương ngữ chăng? Xin nhờ các bạn xem trang Phay Van có ý kiến giúp. Có bạn nào cũng dùng “dưới sàn” như tác giả Nguyễn văn Nghệ không? Xin bạn hãy chia sẻ. Thành thật cám ơn bạn.

      • 02/07/2012 lúc 09:53

        Chị Ba: Những người bạn miền Tây của em đều dùng “sàn đi-văng” và em thấy không có gì chướng tai. Nhưng với bàn hoặc giường thì người ta không dùng “sàn” mà dùng “gầm”.

        Tín: (Trả lời chung về việc tra cứu qua internet, không riêng gì vụ cái “đi-văng”): Google không đáng tin hết 100% đâu em. Không thể dùng kết quả mình tìm được qua google rồi cho nó là chân lý. Có những thông tin không đúng sự thật hoặc không khách quan, như em thấy trong trang này mà chị Năm dẫn làm ví dụ:
        http://vi.wikipedia.org/wiki/H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh

      • Phạm Hoàng Trọng
        02/07/2012 lúc 11:31

        Cháu Võ trung Tín nêu một chi tiết với nhận xét cũng khá thú vị đấy chứ!
        Tôi xin phép tham gia cho vui vui nhé:
        Theo tôi, nếu đọc kỹ đoạn văn này, ta ngẫm thấy tác giả đã sử dụng đúng cụm từ “DƯỚI SÀN ĐI VĂN”, đấy chứ, vì lẽ:

        – Divan, luôn làm bằng gỗ, và tất nhiên mối mọt chỉ gậm nhấm…gỗ! Do đó, phần “mặt dưới” của (tấm ván) divan được gọi là..mặt “dưới sàn divan”! Chứ không thể gọi là “dưới gầm divan” được, vì nếu gọi “dưới gầm divan” như thế, tức là muốn nói đến cái “KHOẢNG KHÔNG GIAN” giữa mặt dưới divan (đáy divan) và nền nhà (sàn nhà)…sao! Và mối mọt thì đâu có gậm nhậm cái…KHOẢNG KHÔNG GIAN…này được!
        – Vả lại, ở mạch văn đoạn kế tiếp, tác giả đã dùng 2 lần cụm từ “đáy divan”, tức “mặt dưới” (tấm ván) divan, như vậy thiết tưởng, người đọc chắc sẽ hiểu được…đúng vị trí “dưới sàn divan”!

        “Quả vậy, tiếng động lần nầy Yên nghe rõ hơn, liên tục kéo dài, tuy nhiều lúc bị tiếng xe chạy ngoài đường át mất. Nhưng cậu vẫn không định được nó xuất phát từ chỗ nào. Điều chắc chắn là nó không xa chỗ cậu nằm, không chừng ở ngay dưới sàn đi-văn nữa!

        Bộ đi-văn hơi thấp, dưới sàn tối mờ mờ, Yên cúi nhìn thử chẳng thấy được chi. Cậu vào phòng ngủ lấy ra cây đèn pin.

        Mọp người sát sàn gạch, Yên rọi đèn vào đáy đi-văn quan sát kỹ. Ánh đèn pin quét qua từng khoảng cho cậu thấy rõ lớp bụi bặm phủ trên nền gạch Tàu, những sợi tơ nhện mắc loạn dưới đáy đi-văn, mấy con gián bị động chạy rối. Ngoài ra, chẳng có gì lạ cả.”

        Một chút vui vui góp chuyện, các bác và các anh chị…góp chuyện thêm nhé.

      • 03/07/2012 lúc 15:50

        Cảm ơn bác Phạm Hoàng Trọng đã đọc đoạn văn thật kỹ. Ý kiến của bác thật hay.
        Em nghĩ rằng “cái sàn đi-văng”= tấm ván đi-văng, và “dưới sàn đi-văng” = “gầm đi-văng”.

      • Võ Trung Tín
        02/07/2012 lúc 21:28

        Chị Ba chị Năm: Dạ, ròm em cám ơn hai chị đã cho em biết thêm ý kiến của hai chị ạ!
        Qua đọc còm của bác Phạm Hoàng Trọng, ròm em thấy bác ấy lý giải rất hợp lý cái cụm từ “dưới sàn divan”, mà tác giả Nguyễn Văn Nghệ đã dùng.
        Thế, còn hai chị thấy cái ý chia sẻ của bác PHT…thì thế nào?

        P/s: Chị Năm ơi, về vụ google.. hay bất cứ dữ liệu nào liên quan đến các “ông thần nước mặn” chị yên tâm đi, ròm em theo phương châm này nè:

        – Do not listen to what the communists say, but look closely at what communists do!

      • 03/07/2012 lúc 15:29

        Tín: link chị Năm đưa ra chỉ là một dẫn chứng. Ý của chị muốn nói rộng hơn, khi em google một từ nào thì nên thận trọng với kết quả tìm được, vì như đã nói- không phải lúc nào google cũng đúng. Google không phải là chân lý.

      • Võ Trung Tín
        02/07/2012 lúc 21:36

        Bác Phạm Hoàng Trọng kính: Dạ, con kính cám ơn bác đã lưu ý đọc cái còm của ròm con, và rồi bác đã có những lý giải rất hợp lý về cụm từ “dưới sàn divan” mà con dám…”cả gan” thắc mắc với tác giả ạ.

  7. Trần thị Bảo Vân
    02/07/2012 lúc 14:52

    “Ba cười:
    – Mình muốn bảo tôi là cái cuốc hả?
    Má nhoẻn miệng:
    – Mình không chịu? Mỗi ngày hai buổi mình cuốc tới sở, rồi lại cuốc về, vậy không phải cái cuốc thì là cái gì chứ?”

    Ui…! đọc cái đoạn hội thoại này kết thúc của truyện thấy thú vị quá!

    – Tác giả dùng cụm từ “Má nhoẻn miệng”, thật là hay và thật là duyên!
    Nhất là từ…”nhoẻn miệng”, khiến cô đọng hình ảnh trong trí người đọc, mà không cần thêm từ..”cười” (thường, út hay đọc gặp cụm từ đầy đủ “nhoẻn miệng cười”, cũng cùng nghĩa, nhưng không duyên bằng…”nhoẻn miệng”!…hihi…)

    – “cuốc tới sở, rồi lại cuốc về, vậy không phải cái cuốc thì là cái gì chứ”
    Một sự so sánh hết sức dí dỏm, hay một cách duyên dáng bất ngờ và độc đáo!

    Đọc xong truyện, hình dung cảnh sinh hoạt và không khí của một gia đình nề nếp, vợ chồng con cái thuận hoà trong tình thương yêu gia đình đầy hạnh phúc!
    Một đơn vị gia đình có một nền tảng giáo dục nhân văn thật đáng quý…, khiến Út nhớ đến câu đã từng đọc và học…vậy:

    – “The family is the basic unit of our society”

    P/s: Út bận quá, hôm nay tranh thủ ghé vào đọc bài và còm một chút cho đỡ nhớ thôi nghen, chị Ba chị Năm…! hihi…

    • Trần thị Bảo Vân
      04/07/2012 lúc 15:44

      Phay Van :Bảo Vân: Cái “duyên” của người miền Nam, em hở?

      Chị Năm ơi: Không! Với Út, cái “duyên ngầm”…trong cách dùng từ “nhoẻn miệng”…tưởng “thiếu mà không thiếu” này, là… của riêng một mình tác giả thôi!
      Bởi rất hiếm khi gặp cái cụm từ “thiếu, nhưng không thiếu”…có duyên này, và như Út nói ở trên, thường, hầu hết các tác giả khác khi viết đều dùng đủ: – “nhoẻn miệng cười”!
      Ns Phạm Duy, là “phù thuỷ” ca từ, mà cũng dùng…
      – “…Ngoan ngoan con…nhoẻn miệng cười, trông con mẹ tưởng như đời nở hoa…” ( Ru con )

      Hơn nữa khi đọc gặp cụm từ này, Út chợt liên tưởng đến ngay tức khắc cái…”nhoẻn miệng”…rất nổi tiếng của nàng Mona Lisa trong bức danh hoạ La Joconde của Leonardo da Vinci…đó! hihi…
      Và, nhân nói đến “nhoẻn miệng”…cười, Út cũng nhớ đến một vài bài thơ có một “thể thơ” rất là lạ và độc đáo của tác giả Trầm Tĩnh Nguyện: – “Sáu Tám Sáu”…

      1/ BÉ THƠ .
      ” Phố đông, bé nhoẻn miệng cười
      Tôi nhìn và thấy cuộc đời đáng yêu
      Dẫu cho xuôi ngược trăm chiều ./. ”

      2/ BA TÔI .
      ” Trăng kia sớm rụng đầu non
      Mặt trời chiếu cả ngày tròn đêm thâu
      Mặt trời khuất núi đã lâu ./. ”

      3/ MẸ TÔI .
      ” Cây chưa mọc hết lá non
      Trăng đà lặn xuống, đêm buồn hắt hiu
      Chiều chiều lại nhớ chiều chiều ./. ”

      Tranh thủ vào chơi thư giãn một chút, Út rời nhà nghen…

  8. Ngô Tấn
    02/07/2012 lúc 15:53

    Tôi đoán chừng tác giả nhà văn Nguyễn Văn Nghệ chắc là một nhà giáo trước 1975 vậy?
    Đọc truyện, người đọc cảm nhận rõ đây là một bài học GIÁO DỤC CÔNG DÂN đúng nghĩa, theo tinh thần triết lý giáo dục mà Miền Nam Việt Nam trước 1975 xây dựng, đó là:
    – NHÂN BẢN, DÂN TỘC và KHAI PHÓNG.

    Đối chiếu lại nền “triết lý” giáo dục, chỉ chuyên “nhồi sọ” chính trị ở XHCN của miền Bắc VN trước 1975, và cả nước sau 1975, ta có thể khẳng định rằng: Đó là một nền giáo dục XHCN hụt hẫng, khập khiểng, què quặt…chỉ nhằm mục đích “xuất xưởng” ra…những con rối và robots..! Khiến cho người dân và cả xã hội phải lãnh đủ mọi hậu quả phi đạo đức ở tất cả mọi lĩnh vực trong đời sống….

    • 03/07/2012 lúc 15:43

      Cảm ơn bác Ngô Tấn. Văn của Nguyễn Văn Nghệ khiến ta có cảm tưởng ông là nhà giáo và là người miền Tây.

      “Nền giáo dục XHCN” ư? Em có cảm tưởng họ không giáo dục cái gì cả. Họ mua bán, đổi chác để có miếng giấy mà họ gọi là bằng cấp. Cứ nhìn vào “con người mới xhcn” thì ta biết họ đã “giáo dục” cái gì trong bao năm qua.

  9. Nguyễn Tuấn Anh
    03/07/2012 lúc 22:27

    Chị Ba kính: Dạ, em cám ơn chị Ba đã nhắn nhủ em. Em luôn hứa và tự nhủ lòng mình là phải thật sự cố gắng học hết sức có thể của mình, không bao giờ dám xao nhãng việc học, để khỏi phụ lòng Ba Má.

    Nhưng chị Ba ơi, lời nhắn nhủ của người cha với người con trong truyện mà chị Ba trích dẫn, liên hệ với thực trạng đạo đức xã hội hiện nay ở VN, thật tình thế hệ trẻ tụi em đang loay hoay lúng túng…, đạo đức quá suy đồi ở xã hội VN hiện tại, quả là một nan đề đầy vấn nạn khó tìm lời giải, đúng không chị!?

    • 04/07/2012 lúc 13:22

      Tuấn Anh: Để chị “phụ” Chị Ba trả lời cho em. Thực trạng đạo đức suy đồi là hậu quả của nền giáo dục xhcn kéo dài hàng mấy chục năm nay. Hy vọng là các thể chế chính trị, xã hội sẽ được cải thiện hoặc thay đổi, rồi con cháu chúng ta lại được hưởng một nền giáo dục nhân bản như xưa (như miền Nam trước 1975). Em cứ làm tròn và làm tốt bổn phận của mình- ngay trong hiện tại, như một ngọn nến trong bóng tối. Và khi việc tốt ấy được nhân rộng, thì xã hội vốn xấu sẽ bớt xấu đi phần nào.

  10. Nguyễn Tuấn Anh
    03/07/2012 lúc 22:52

    Mai :Tuấn Anh,Theo chị thì không có gì “vênh” cả em ạ.Em có nhớ trong bài “Chữ Nhàn”, cụ Nguyễn Công Trứ đã nói:“Tri túc, tiện túc, đãi túc, hà thời túc,Tri nhàn, tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”(tạm dịch: Biết đủ là đủ, đợi cho đủ thì bao giờ mới đủ. Biết nhàn là nhàn, đợi cho nhàn thì bao giờ mới nhàn)không?

    Chị Ba kính: Với triết lý và nhân sinh quan của 2 câu thơ trên, em nghĩ, chắc là thế hệ của lão thi sĩ tiền bối NCT, hoặc thế hệ của các chị ngày xưa mới áp dụng được, chứ với lối sống hiện đại cạnh tranh khốc liệt ngày nay nói chung, và cạnh tranh bát nháo ở VN xhcn hiện nay nói riêng, chắc là khó áp dụng…cái triết lý và nhân sinh quan này quá chị Ba ơi, em nghĩ vậy đúng không chị?!

  11. Võ Trung Tín
    04/07/2012 lúc 22:46

    Chị Ba chị Năm ơi!
    Dù rằng truyện ngắn này rất hay, và ròm em cũng đồng ý đúng như lời bác Phạm Sơn bình nhận xét:

    – “Câu chuyện được viết với văn phong nhẹ nhàng, ắp đầy cái tình cảm giáo dục đượm tính nhân văn lắm!”

    Tuy nhiên, trên tinh thần đọc hiểu và phân tích theo kiểu..”đọc văn bản”…hihihihihi…, thì ròm em lại cảm thấy tác giả Nguyễn Văn Nghệ xây dựng cái THỜI GIAN CỦA CỐT TRUYỆN…không được ổn và không được logic lắm?!
    Ròm em thử lấy các dữ kiện trong truyện để tập tò phân tích thử, nhằm minh chứng cho cái ý mà ròm em cho rằng tác giả đã… “xây dựng thời gian cốt của truyện không được logic lắm?!”…cho vui vui.. nghen, hai chị…
    Đó là:
    1/ – Căn cứ vào lời dẫn nhập giới thiệu của chị Ba, thì truyện được sáng tác và được đăng vào năm 1973.

    2/ – “Ba, bữa nay con bị không điểm vạn vật!”

    3/
    – a/ “..thế sao trong tủ sách ở nhà, có mấy quyển tự điển, sách học con thấy ghi là phần thưởng danh dự, phần thưởng hạng nhất của Tổng Thống, của ông nầy ông kia tặng cho ba, cho trò Nguyễn-Thanh-Đạm?”
    – b/ “..Năm ấy ba bị ở lại. Nhưng năm sau ba vụt học hành sáng chói. Cuối năm ba chiếm phần thưởng danh dự nhất trường, và thi đậu vào đệ thất với thứ hạng rất cao.”
    – c/ “..Cuối năm đệ thất, đệ lục ba còn lãnh thưởng, từ năm đệ ngũ trở đi ba đã chìm mất!”

    Từ một số dữ kiện trên, ròm em có thử đọc tìm hiểu ở Wikipedia rồi thử phân tích, thì thấy rằng tác giả đã sáng tác..”lệch, không chuẩn thời gian”..với thời điểm lịch sử ra đời nền giáo dục của miền Nam VN!
    Bởi:
    1/ Ông Ngô Đình Diệm, chính thức làm Tổng Thống nền đệ nhất cọng hoà vào 23/10/1955.
    2/ “Riêng ở miền Nam, vì có sự trở lại của người Pháp nên chương trình Pháp vẫn còn tiếp tục cho đến giữa thập niên 1950. Đến thời Đệ nhất Cộng hòa thì chương trình Việt mới được áp dụng ở miền Nam để thay thế cho chương trình Pháp. Cũng từ đây, các nhà lãnh đạo giáo dục Việt Nam mới có cơ hội đóng vai trò lãnh đạo thực sự của mình.” (Wikipedia)
    3/ Người con có học môn Vạn Vật, như vậy năm 1973, ít nhất là người con đang học lớp 6, tức = 11 tuổi.
    Vậy: 1973 – 11 tuổi = năm 1962 –> tức là năm người con sinh ra đời –> ít nhất là người cha phải…18 tuổi! Nhưng…
    – Năm 1955 miền Nam VN mới có Tổng Thống, như vậy, ít nhất năm 1962 – 1955 = người cha chỉ mới có..7 tuổi = tuổi học lớp Tư (lớp 2), thế thì lấy ôngTổng Thống ở đâu ra MÀ PHÁT PHẦN THƯỞNG CHO NGƯỜI CHA…học lớp nhất và đệ thất, đệ ngũ!?

    Hihihihi…”Làm việc” kiến lửa phân công…mệt quá! Ròm em ranh rảnh thư giãn vui vui một chút…thử phân tích như trên dzậy…có gì sai, không chị Ba chị Năm?

    • 05/07/2012 lúc 12:17

      Tín: Đây không phải là thông điệp tác giả muốn chuyển tải qua truyện ngắn này, tuy nhiên em đã thắc mắc thì chị (Năm) cũng xin “thưa”: Lớp tư với lớp nhất, đệ thất lệch nhau một hai năm, chẳng đáng kể. Hơn nữa thời xưa có thể tuổi đi học qui định không ngặt như sau này, vì có những người học trước tuổi, học nhảy lớp… Một điều lưu ý em là tác giả Nguyễn Văn Nghệ viết truyện, em nhé, không phải viết sử.

      • Võ Trung Tín
        05/07/2012 lúc 15:11

        Hôm trước là..chị Ba, còn hôm nay là..chị Năm! hihihihihi…
        Cho ròm em…mạn phép…đố hai chị:

        – Ý của ròm em trong cái còm hôm trước và cái còm này…đó? hihihihi…
        Bởi, ròm em muốn…

  12. Anh Thao
    03/06/2013 lúc 22:33

    Phay Van :
    Anh Đèn Biển là người còn lưu giữ rất nhiều báo Tuổi Hoa – trong đó có nhiều truyện của anh Nguyễn Văn Nghệ, xin bạn xem tại đây.
    Cám ơn bạn rất nhiều. Giá mà anh Nguyễn Văn Nghệ có thời giờ vào trang PV thì quý quá, các độc giả Tuổi Hoa sẽ được hân hạnh chuyện trò với anh, đồng thời anh sẽ được “gặp” lại hai cây bút của Tuổi Hoa là Chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh và chị Trần Thị Nguyệt Mai.

    Xin cám ơn chị Phay Van nhiều. Tôi đã báo tin cho anh Nghệ, anh rất vui. Anh sẽ vào trang PV để được chuyện trò với các anh chị và hỏi thăm những “bạn văn” ngày xưa.

  13. dinh thanh nguyen
    06/06/2013 lúc 17:31

    Nguyễn văn Nghệ có một truyện ngắn rất đặc sắc tựa đề Bắt Trộm với các nhân vật chó Vện,mèo Mướp,sáo Sậu,khỉ Khô.Đoạn kết:”Mèo Mướp,sáo Sậu,chó Vện đều vui sướng.Riêng khỉ khô ngồi chống cằm tư lự.Nó buồn vì rồi sẽ bị xiềng nơi gốc vú sữa như cũ.Nhưng đó là lỗi của nó gây ra, nó phải chịu chứ sao?”(Trích từ tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa CON BÚP BÊ ĐẸP NHẤT 8/1969)

    • dinh thanh nguyen
      06/06/2013 lúc 23:32

      Cuối tuyển tập truyện ngắn Tuổi Hoa Đêm kinh dị, có truyện Hai niềm hy vọng, Nguyễn văn Nghệ kết thúc như sau: “Các con thấy chứ? Ta không nên mua lấy những hy vọng mỏng manh,mong chờ đến sự may mắn, mà chỉ nên tìm những nguồn hy vọng có thể thực hiện được, như Dũng đã làm thật đáng khen thưởng”.
      Có attache một số ảnh bìa tủ sách Quà tặng học trò:Cánh phượng rơi,Chuông đêm,Mưa trong mắt nai,Quê hương trước mặt và hai tuyển tập truyện ngắn tuổi hoa cho Đèn Biển (vì không có địa chỉ email của Phay Van).

  14. Thuần Giang Nguyễn Văn Nghệ
    11/06/2013 lúc 14:59

    Kính gửi các Anh, Chị,

    Tôi xin tự giới thiệu là Nguyễn Văn Nghệ, hiện cư ngụ tại Châu Thành tỉnh Bến Tre tức Kiến Hòa cũ.

    Thật là điều bất ngờ, một vinh hạnh lớn cho tôi khi được các Anh, Chị lưu ý sưu tập các truyện ngắn tôi đã viết gởi đăng trên báo Tuổi Hoa cách nay đã 40 năm!

    Thời gian qua đã quá lâu, tuổi tôi giờ cũng đã già, không khỏi có phần đãng trí, nên dẫu cộng tác khá lâu với Tuổi Hoa, tôi không còn nhớ rõ mình đã viết cho tờ báo của tuổi học trò thời ấy những bài thơ, cốt truyện nào, nội dung ra sao.

    Nay, may mắn thay được Anh, Chị lưu ý sưu tập, cho đăng lại, tôi đọc lại thấy chính là bài của mình. Tôi không biết làm chi hơn là kính lời trân trọng cảm ơn Anh, Chị rất nhiều.

    Tôi có lục tủ sách cũ, xem những quyển Tuổi Hoa ngày nào đang ở nơi đâu nhưng chưa tìm thấy. Nguyên trước kia tôi sống với bên Ngoại ở Mỹ Tho, làm thầy giáo tiểu học đi dạy trẻ ở Cai Lậy, tỉnh Định Tường. Sau 1975 tôi về quê nội ở Bến Tre sinh sống cho đến nay. Sự di chuyển đó làm thất thoát giấy tờ sách báo là điều khó tránh.

    Sắp tới, mong Quí Anh, Chị nếu có thể, giúp đỡ truy tìm dùm thêm những bài thơ văn của Nguyễn Văn Nghệ (tức Hoàng Ngọc Anh, Vi Lô, Thuần Giang).

    Cuối thơ tôi cũng xin phép giãi bày thêm là do tuổi già mắt mũi kèm nhèm nên việc ngồi vào máy vi tính là khó khả thi nên tôi phải nhờ con đánh máy dùm và gửi tới Quí Anh, Chị. Do vậy việc trả lời thơ hôm nay bị trễ tràng, mong sao Quí Anh Chị niệm tình thứ lỗi.

    Tôi cũng xin sẵn đây rất cảm ơn người em họ Anh Thao đã giúp làm cầu nối để tôi có cơ hội quen biết Quí Anh, Chị.

    Kính chúc Quí Anh, Chị luôn luôn vui khỏe, gặp nhiều điều may mắn trong cuộc sống.

    Kính thư,

    Nguyễn Văn Nghệ.

  15. Mai
    12/06/2013 lúc 04:57

    Kính chào anh Thuần Giang Nguyễn Văn Nghệ,
    Nguyệt Mai xin được thay mặt cô em Phay Van hân hạnh đón tiếp anh trên trang nhà này. Cũng thật là điều bất ngờ (nhưng rất vui) vì các bạn được “hội ngộ” với tác giả của những truyện ngắn thật hay, đầy ý nghĩa và tình người. Cũng rất cám ơn anh đã dành thời giờ quý báu để ghé thăm.

    Thưa anh, Đèn Biển là người đã có công sưu tầm và đánh máy lại những truyện ngắn và thơ của anh mà Nguyệt Mai đã post trên trang này. Kính mời anh vào xem khi có dịp.

    Kính chúc anh và gia đình được luôn sức khỏe, an vui.
    Nếu anh có những sáng tác mới sau này, xin cho trang Phay Van được ưu tiên giới thiệu.
    Rất cám ơn anh,

    Nguyệt Mai

    • 12/06/2013 lúc 15:05

      Cám ơn Chị Trần Thị Nguyệt Mai đã có những lời chào đón anh Nguyễn Văn Nghệ và những tình cảm ưu ái Chị dành cho trang PV.

      Em xin tiếp lời Chị Nguyệt Mai, kính tặng anh Nguyễn Văn Nghệ món quà này:

      tuoi-hoa-so-147 NVN

      • Nguyễn Văn Nghệ
        06/07/2013 lúc 15:36

        Kính gửi Chị Phay Van,

        Tôi xin gửi kèm theo đây bài hát “Tình Bạn Cố Tri” để gửi tặng tất cả các
        Anh, Chị đã đọc truyện ngắn của tôi và giúp tôi tìm lại những bài viết cũ.
        Xin Chị đưa lên diễn đàn giúp cho.

        Cám ơn Chị và xin chúc Chị luôn vui, khỏe.

        Thuần Giang Nguyễn Văn Nghệ

        Vào 15:06 Ngày 12 tháng 6 năm 2013, Phay Van
        đã viết:

        > **
        > Phay Van commented: “Cám ơn Chị Trần Thị Nguyệt Mai đã có những lời
        > chào đón anh Nguyễn Văn Nghệ và những tình cảm ưu ái Chị dành cho trang PV.
        > Em xin tiếp lời Chị Nguyệt Mai, kính tặng anh Nguyễn Văn Nghệ món quà này: ”
        >

  16. Thuần Giang Nguyễn Văn Nghệ
    06/07/2013 lúc 15:37

    Kính gửi các Anh, Chị,

    Xin cám ơn các Anh, Chị đã nồng nhiệt đón nhận những truyện ngắn của tôi và đã giúp tôi gặp lại những “đứa con tinh thần” ra đời cách nay mấy mươi năm. Đọc lại các bài viết ngày trước, những kỷ niệm, những đoạn đời của tuổi thanh xuân trở về trong ký ức của tôi, đầy sống động như chỉ mới xảy ra hôm qua.

    Cám ơn Chị Nguyệt Mai, Chị Phay Van, Anh Đinh Thanh Nguyện đã gửi tặng tôi những truyện ngắn và thơ của tôi đăng trên Tuổi Hoa, cùng với bài thơ của Anh Trinh Chí viết tặng tôi ngày nào. Đặc biệt xin vô cùng cám ơn Anh Đèn Biển đã bỏ thời gian tìm kiếm và đánh máy 2 truyện ngắn của tôi dưới bút hiệu Vi Lô, cùng với nhiều truyện ngắn khác nữa.

    Nay tôi tuy đã ở tuổi lục tuần, nhưng vẫn còn có thể tìm niềm vui trong việc đàn ca giải trí. Tôi muốn gửi tặng các Anh, Chị một bài hát về tình bạn do tôi sáng tác, kính nhờ Chị Phay Van giúp đăng lên diễn đàn.

    Kính chúc các Anh, Chị nhiều sức khỏe.

    Nguyễn Văn Nghệ

  1. 04/06/2013 lúc 17:33

Bình luận về bài viết này