Archive

Author Archive

Tạp chí Văn số cuối cùng (26/03/1975)

Chuyên mục:Đọc sách

Về Nhà

DƯƠNG NGHIỄM MẬU

(nguồn: Blog THU QUAN BAN THAO/TRAN HOAI THU)

Dương Nghiễm Mậu (hình: Trần Cao Lĩnh - 1972)

Dương Nghiễm Mậu (hình: Trần Cao Lĩnh – 1972)

17.

Con đường đưa lên cổng trại đã hiện ra trước mắt. Người trẻ nhìn người tóc bạc. Người tóc bạc mỉm cười vẻ cam chịu. Một toán người đang từ con đường nhỏ đi lên. Một bà già, một cô gái, hai thanh niên thấp nhỏ, rớt lại phía sau một bé trai gầy ốm, bụng ỏng, da vàng, khuôn mặt già khô, kẻ mang người vác, hẳn đây là những cư dân trong vùng. Người đàn ông tóc bạc lên tiếng hỏi:
– Cụ ơi, chỉ giúp cho cháu đường ra bến sông…
Bà cụ đứng lại lặng im một lúc rồi mới trả lời như cố gắng để hiểu những âm thanh nghe được :
– Đi theo tôi…
Toán người đi trước, hai người đàn ông lặng lẽ theo

sau. Không một lời trao đổi. Tới chỗ ngã ba, bà cụ già ngừng lại chỉ tay về phía trước:
– Đi thẳng đây tới bến sông.
– Cám ơn cụ.
Chưa kịp nghe hết lời cám ơn bà cụ và toán người đã rẽ vào con đường nhỏ phía tay trái, đằng xa, thấp thoáng sau những ngọn cây mấy mái nhà nhỏ. Người trẻ tuổi thốt thành lời: – Về nhà.
Người tóc bạc nhìn sang người bạn đồng hành:
– Về nhà?
– Tôi nói về toán người chúng ta vừa gặp. Họ trở về nhà với con đường quen thuộc. Tôi với anh cùng tìm đường trở về nhưng sự trở về của anh khác với chuyến trở về của tôi: những gì đang đợi?
Tiếng thở dài nghe lạnh buốt. Hai người cất bước mà trước mặt là một con đường thẳng. Người tóc bạc quay lại nhìn quãng đường phía sau:
– Từ đây đi ngược lên là trở lại trại 7. Nếu biết trước mình đi ngay từ đầu có khi đã tới bến sông. Cái cổng trại xa hút thế kia…
Người trẻ như nghe thấy tiếng ai nói trong đầu: đã ra khỏi cổng thì đừng nhìn lại nếu không muốn trở lại đó. Đi và không nhìn lại. Người thanh niên với những bước đi dài hơn, nhanh hơn… đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Thẻ:

Một Lời

DƯƠNG NGHIỄM MẬU

(nguồn: Blog THU QUAN BAN THAO/TRAN HOAI THU)

Dương Nghiễm Mậu (hình: Trần Cao Lĩnh - 1972)

Dương Nghiễm Mậu (hình: Trần Cao Lĩnh – 1972)

8-4-2016 9-11-49 PM

1- Ngày lên đường ra đi, nơi phi trường, trước khi lên máy bay, người bạn tiễn chân nét mặt ưu tư cho tôi biết: giặc đã vào Ban Mê Thuột, trận đánh còn ở đó … lòng dạ không yên, những tin tức trên màn ảnh nhỏ, trên mặt báo nơi nước ngoài càng làm cho tôi lo âu hơn. Kontum, Pleiku … những nơi tôi đã từng sống.
Lòng cồn cào nghĩ về quê hương, nơi những người thân yêu đang sống. Đoàn người lên đường với khoảng tới trên 200 cây số … tôi lo âu nghĩ, rồi mình có dịp trở về để chết nữa không? Chín ngày đi, đáng lẽ là một chuyến đi đáng ghi nhớ, thì cuối cùng với tôi là những ngày buồn. Ngày trở về, tôi không ngồi yên được, chỉ mong sao đặt chân trở về quê nhà. Lúc phi cơ đáp xuống Tân Sơn Nhất, đặt chân xuống mặt đất tôi chảy nước mắt với bao nôn nao. Ôm lấy con thơ vào lòng, giữ lấy tay vợ, tôi tưởng như mình vừa trải qua một biến động. Tôi thấu hiểu rằng, chẳng bao giờ tôi muốn rời xa quê hương mình, gia đình mình. Nơi đây tôi đã chọn lựa và tôi sẽ chẳng thể đi đâu. đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Thẻ:

Cũng Gọi Là Một Chuyến Đi

Chuyên mục:Tuổi Ngọc Thẻ:

Người Lang Thang Đã Về Đến Nhà…

(TƯỞNG NHỚ CHA VŨ KHỞI PHỤNG, VỊ KHAI SÁNG EPHATA)

.

(nguồn)

Hình ảnh sau cùng cha Phụng đứng trên bục giảng tại Nhà thờ Thái Hà, DCCT (hình: TMCNN)

Hình ảnh sau cùng cha Phụng đứng trên bục giảng tại Nhà thờ Thái Hà, DCCT (hình: TMCNN)

Năm Đại Thánh 2000, cha Vũ Khởi Phụng bảo mấy anh em trẻ chúng tôi: “Rất đông, có lẽ cả triệu người đang nô nức đổ về Roma để dự Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới JMJ. Nhưng còn biết bao nhiêu người khác, nhất là các bạn trẻ Việt Nam mình không thể đi được thì mình phải làm một cái gì đó cho họ hiệp thông chia sẻ được với Đại Hội chứ nhỉ ?” Và “cái gì đấy” cha Phụng gợi ý, cuối cùng chính là trang báo điện tử (E-Magazine) mang tên Ephata chào đời.

Thoáng một cái 16 năm ! Đến nay, với 683 số báo Ephata, có lẽ cũng có được xấp xỉ gấp đôi số trang ấy dàn trải những bước chân lang thang của cha Phụng. Có giai đoạn cha viết rất khỏe và đều tay, một kỳ báo có thể 6, 7 trang. Nhưng cũng có lúc cha muốn mà không viết được, vì ồn ào thế sự, vì dồn dập biến cố, vì cả những bệnh tật bất ngờ ập tới. Do vậy bẵng đi một thời gian dài, mục “Giọt Nắng Giọt Mưa” bị trống vắng, bài “Có một người được sai đến tên là Gioan” bị dở dang sau mấy chục kỳ liên tiếp, còn ký sự “Mật Hội bầu Giáo Hoàng” đang hấp dẫn hồi hộp thì bị đứt… phim !

đọc tiếp

Chuyên mục:Khác Thẻ:

Viết Cho Những Người Không Có Đạo – Như Tôi

(nguồn: Ba Sàm)

.

FB Đoan Trang

14-2-2017

Tôi không phải người Công giáo. Tôi cũng không phải Phật tử. Tóm lại, tôi không có đức tin tôn giáo nào, và tôi biết điều đó chẳng hay ho gì – con người luôn cần có một cõi nào đó trong tinh thần để hướng họ về cái thiện và ngăn họ làm điều xấu. Không có đức tin thật ra cũng là một sự bất hạnh, nhất là ở hoàn cảnh Việt Nam thời loạn như bây giờ.

Linh mục Nguyễn Đình Thục (người cầm cờ ngũ sắc) dẫn đoàn tuần hành hôm 14/2/2017) - hình: GNsP

Linh mục Nguyễn Đình Thục (người cầm cờ ngũ sắc) dẫn đoàn tuần hành hôm 14/2/2017) – hình: GNsP

Nhưng cũng là vì hoàn cảnh Việt Nam, mà việc thực hành một tôn giáo nào đó trở thành… phức tạp. Chùa nào lớn cũng có chi bộ, có an ninh “hướng dẫn” sinh hoạt. Nhà thờ nào lớn cũng vậy thôi: An ninh chìm nổi lảng vảng tối ngày, camera, thiết bị nghe trộm giăng khắp nơi.
đọc tiếp

Chuyên mục:Xã Hội Thẻ:

Thư Xuân

(Nguồn: Huyvespa)

.

Thư Xuân của nhà văn Duyên Anh trên số Tết Tuổi Ngọc Xuân Hồng tháng 1/1975

1

“Bạn ngọc,
Viết thư xuân vào một ngày cuối mùa đông nên trong thư còn phảng phất đôi chút gió lạnh hiếm hoi của tháng chạp miền nam. Đã trở thành thông lệ cho những giai phẩm xuân là gửi lời chúc Tết bạn đọc từ hôm ông Táo chưa lên chầu tời. Tôi thấy có cái gì rất gượng ép, gượng ép đến thành giả tạo mà chính mình cũng vấp váp nhiều lần. Vậy lần này không vấp váp nữa, lần này để dành lời chúc tết nồng nàn cho tháng giêng, cho số Tuổi Ngọc Tân Niên rất đông đầy khởi sắc, mới lạ. đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Thẻ: