“Xưa Ta bị đại họa Formosa, ngươi đã không đoái hoài tới”

Chuyên mục:Xã Hội Tags:

Giọt nước mắt Tăng, giọt nước mắt Phật

Jos. Ngô Văn Kha, C.Ss.R.

(nguồn)

Hình ảnh Hoà Thượng Thích Không Tánh, trụ trì Chùa Liên Trì trở về ngôi chùa xưa, ngồi thụp xuống nền đất còn ngổn ngang vết tích nhà cầm quyền cộng sản san bằng, tay ôm mặt, đau xót, nghẹn lời và kính cẩn niệm hương nơi, mới vài hôm trước, còn là bàn thờ Phật, đã chạm vào lòng người, những người còn biết phân biệt phải trái, thị phi; những người còn biết trong một xã hội kim tiền nhiễu hương, vẫn cần có tôn giáo, vẫn còn có chỗ cho tôn giáo, và đó là chỗ căn bản, quan trọng để chặn bước tiến vũ bão của những con người, đúng hơn là những “người” đang tiến hoá thành “thú”, mà dấu vết còn đấy, mới toanh, qua vụ san phẳng chùa Liên Trì.

20160918-ht-thich-khong-tanh

Nhiều cảm xúc của những người thiện tâm, không phân biệt tôn giáo trong nước và ngoài nước được gởi tới Vị cao tăng, như xin được cùng chia sẻ với Nhà Chùa trong kiếp nạn khủng khiếp này, nhưng trong số đó cũng có những người nghi hoặc, phân vân, và có cả những người cố ý “định hướng” vấn đề sang hướng khác, khi cho rằng, việc đau khổ, khóc thương ngôi chùa bị đập phá, không xứng với “tầm” của người xuất thế, đi ngược với giáo lý Đức Phật. Trần gian là cõi vô thường, vô tướng, bản thân là vô ngã, thế mà Hoà Thượng lại còn chấp, không thực hành Tứ đại giai không, còn dây vào mình cái tham, sân si làm gì để tạo nghiệp, rồi bị giam hãm trong vòng luân hồi…

Trong “Cựu Tạp Thí Dụ Kinh” có chép câu chuyện Đức Phật thuyết pháp dưới gốc cây cho nhiều người. Thuyết xong, đệ tử Anan thấy sắc mặt Đức Phật u sầu, mới hỏi duyên cớ. Đức Phật nói: “Ta từ vô lượng vô số kiếp đến nay, chịu đủ muôn vàn cực khổ tu trì Phật Pháp, mục đích vì muốn độ hết thảy chúng sinh thành Phật. Bây giờ ta đã thành Phật rồi, nhưng lại không khởi được tác dụng thực sự. Lẽ nào ta có thể vui mừng được sao?”.

A Nan hỏi: “Không phải là có rất nhiều người đã chứng đắc Thánh quả hay sao?”.

Đức Phật nói với A Nan rằng: “Giống như một gia đình, sinh hạ mười mấy cô con gái, nhưng lại không có con trai, chính là không có người chèo chống gia đình. Cũng như vậy, ta tuy có vô số A La Hán, nhưng họ đều không phải con của ta, không thể ngồi dưới gốc cây giác ngộ thành Phật, không thể truyền thừa Phật Pháp tiếp được nữa”.

Nói xong, Đức Phật rơi ba giọt nước mắt, tam thiên đại thiên thế giới vì vậy mà chấn động; vô số Thiên, Long, Thần, người đều phát khởi tâm vô thượng Bồ Đề.

Lúc này, gương mặt Đức Phật lập tức nghiêm trang vui vẻ, phóng ra vô số ánh quang chiếu rọi bốn phương. Đức Phật vui mừng nói rằng: “Giáo Pháp của ta đã có người kế thừa rồi…”.

Những giọt nước mắt của Hoà Thượng Thích không Tánh có rơi là để chứng tỏ rằng Thầy vẫn có trái tim đại lượng, không vô cảm trước những nỗi đau của những con người khốn khổ, bần cùng, sự xuất thế trên con đường tu hành của Thầy là sự nhập thế của lòng từ bi, cứu khổ cứu nạn chúng sinh; những giọt nước mắt rơi trên mảnh đất Phật là rơi vì những kẻ tham lam, độc ác, u mê mạo phạm, chứ không phải để bi lụy, sân hận; những giọt nước mắt dành cho chúng sinh từ nay không còn nơi để nghe giảng kinh Phật, đảnh lễ kính Phật và nương nhờ lượng từ bi của Nhà Phật; những giọt nước mắt dành cho những dân oan mà Thầy đồng cảm, những anh em thương phế binh mà Thầy muốn chia sẻ kiếp sống muôn vàn khó khăn, bây giờ không còn chốn hội tụ, ủi an.

Những giọt nước mắt của Thầy trước kiếp nạn, ít nhiều đã cảnh tỉnh, đã phát khởi tâm vô thượng Bồ Đề của nhiều người đang quan tâm đến tình trạng của Thầy, của Chùa Liên Trì, của những người dân Việt đang quằn quại dưới ách thống trị tàn bạo của nhà nước cộng sản, nhờ đó mà giác ngộ, không phải chỉ vì quả vị bản thân, nhưng còn vì chúng sinh.

Vẫn biết ở Việt Nam không chỉ có chùa Liên Trì, vẫn biết còn hàng nghìn Chùa khác vẫn đông đảo tín đồ năng lui tới để nghe kinh, lễ Phật, niệm hương, nhưng có lẽ sẽ không còn những gì mà Nhà Chùa, Thượng Toạ và chư tăng ở đây đã làm, đã ghi dấu ấn vào lòng những con người khốn cùng là nạn nhân của cái xã hội gian dối, bất chấp công lý và lẽ công bằng, thượng tôn kim tiền, chà đạp nhân phẩm và quyền con người, bách hại tôn giáo.

Chùa Liên Trì không còn hiện diện trên mảnh đất xưa, nhưng hình bóng, giá trị và ý nghĩa của Chùa đã đi vào lịch sử Việt Nam đau thương, đầy nước mắt, trong đó có những giọt nước mắt của Thầy; đã khắc ghi vào tâm khảm của những người đang cùng cảnh ngộ với Thầy, với Nhà Chùa, những người bị ly hương ngay chính quê hương đất nước mình.

Chuyên mục:Xã Hội Tags:

Trăng Thề – bìa báo Tuổi Hoa số 187

Các bìa báo Tuổi Hoa luôn là nỗi khắc khoải của tôi. Mỗi khi gặp được một bìa báo mà mình không còn giữ, tôi vui mừng như thấy lại bạn cũ. Lý do là vì chúng tôi đã bị mất Tuổi Hoa khá nhiều: bị nhà nước tịch thu, cho mượn bị… quên trả, hoặc có trả nhưng mất bìa…

Bìa báo Tuổi Hoa đa số là tranh vẽ của họa sĩ Vivi, trừ một vài hình có vẻ là tác phẩm nhiếp ảnh như bìa Tuổi Hoa số 225 (một toán Hướng đạo sinh), số 228 (một cô bé). Riêng Tuổi Hoa số 187 là một ngoại lệ, vì tác giả bức tranh bìa là Dũng, thuộc lớp hội họa Tuổi Hoa.

.

1

.
xem tiếp

71 năm đảng cộng sản cướp quyền: mảnh dư đồ rách nát

Blog VOA

Bùi Tín

23-8-2016

Đảng Cộng sản đã cướp chính quyền và ngự trị trên đất VN tròn 71 năm. Họ hứa hẹn một nền độc lập vững chắc, tự do cho toàn dân, theo phương châm “Không có gì quý hơn độc lập tự do” được coi là chân lý tuyệt vời. Nhưng rõ ràng đó chỉ là khẩu hiệu chết trên giấy, trên tường, trên môi, không thấy được trong cuộc sống. Cả dân tộc bị lừa dối bởi cái trò tuyên truyền hão, cố tình che dấu sự thật, khi chỉ có quan chức CS là có quyền tự do độc chiếm đặc quyền.

.

Nhìn kỹ trên bản đồ đất nước hình chữ S, không thấy khởi sắc ở đâu, chỉ toàn thấy một màu ảm đạm, đen tối, tang tóc, đúng là mảnh dư đồ rách nát. Từ phía Bắc là biên giới gần 2 ngàn km cho láng giềng nước lớn ngang nhiên xâm nhập, với hàng vạn người hàng ngày không giấy tờ, với hàng lậu, hàng độc hại, ma túy, côn đồ, thổ phỉ, kẻ cướp nội tạng công dân ta. Đó là một đường biên giới mà ta đã mất chủ quyền, một biên giới bị bỏ ngỏ toang hoang cho mọi kiểu tai ương và tội ác hàng ngày từ phương Bắc tràn xuống thâm nhập khắp nước ta.
đọc tiếp

Chuyên mục:Xã Hội Tags:

Như Chuối Ba Hương

Ngày còn bé, tôi có nhiều bạn học sinh hoạt trong Gia đình Phật tử và hay lân la theo các bạn đến chùa. Ngôi chùa thâm nghiêm thường hay cửa đóng then cài vào những buổi chiều Chúa nhật. Tôi ngồi dưới tán cây bồ đề cổ thụ ngoài sân xem bạn sinh hoạt, thấy cũng na ná như các sinh hoạt của phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể nơi nhà thờ chỗ tôi ở.

Vào mùa Vu Lan tôi mê mải xem bạn ngồi kết những bông hồng bằng giấy màu trắng và màu hồng. Tôi cũng xin làm thử nhưng không có “hoa tay” để làm được những bông hoa xinh xắn như bạn, tuy thế vẫn được bạn hào phóng tặng vài bông đem về chơi đồ hàng. Rồi vào buổi tối hôm áp lễ lại hớn hở theo bạn đứng xếp hàng trong sân chùa chờ được cài một bông hồng lên áo.

1

đọc tiếp

Chuyên mục:Tem Tags:

Kinh Kha, Con Chủy Thủ và Đất Tần Bất Trắc

DƯƠNG NGHIỄM MẬU

Dương Nghiễm Mậu (hình: Trần Cao Lĩnh - 1972)

Dương Nghiễm Mậu (hình: Trần Cao Lĩnh – 1972)

1.

– Anh có tin là mình thoát được không, cái khó nhất đã qua nhưng còn đoạn đường dài từ đây xuống dưới đó.

– Tin hay không tin cũng chẳng ích gì, vượt được chừng nào thì vượt chừng đó, cùng lắm bị bắt trở lại, và mình có bổn phận là tìm cách vượt qua, dễ chừng từ trước tới nay anh chưa bao giờ phải vượt khỏi, phải trốn đi…

– Chưa.

– Thật là một người may mắn, với tôi đây là lần thứ bảy hay thứ tám gì rồi, chúng nó nghĩ mang tôi tới một vùng như thế này thì tôi không làm cách nào mà vượt được, tôi nhớ lại những điều mấy thằng nó nói với nhau, chúng nó tưởng tôi không biết đây là đâu, chúng làm như bọn mình đang sống trong một vùng thuộc tỉnh Vân-nam, tôi đã áng chừng từ hôm mới tới, rừng như thế nào, núi như thế nào, tôi lại dò ra ngọn sông thì tôi yên tâm. Trông anh có vẻ mệt rồi…

– Tôi yếu ít lâu nay, vốn không quen kham khổ, nếu không ở giai đoạn đặc biệt thế này có khi tôi không biết núi rừng, kham khổ là gì, cũng may tôi không đến nỗi mất tinh thần như những người khác, một số bạn tôi đã ngã lòng, chúng tôi không đủ một niềm tin, không kiên trì.
đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Tags:

Biển Chết

Tranh: Đinh Trường Giang

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA