Đức Giáo Hoàng sang thăm Việt Nam?

Trên internet, tôi đọc được mẩu tin này:

Sáng 17.4.2015, sau ngày bế mạc Hội Nghị Thường Niên Kỳ I, các Giám Mục Việt Nam đã đến thăm Trung Tâm Hành Hương Núi Cúi, thuộc địa phận Xuân Lộc.

Sau chuyến đi, Đức Tổng Giám Mục Sài Gòn – cũng là Chủ tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam – cho biết: “Nếu Đức Thánh Cha qua đây sẽ mời Đức Thánh Cha đến vùng này, bởi đây là nơi có thể đón được nhiều người đến đón Đức Thánh Cha nhất.”

1

.

đọc tiếp

Categories: Khác Thẻ:

Chạy Loạn

21/04/2015 54 comments

Một năm người có mười hai tháng
Ta trọn năm dài một tháng Tư

(thơ Thanh Nam)

Vào những ngày cuối tháng tư 1975, tình hình chiến sự hỗn loạn. Sau khi Xuân Lộc thất thủ, do chịu áp lực từ nhiều phía, Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu buộc phải từ chức vào buổi chiều ngày 21/4/1975.

Nhà tôi ở vùng ngoại ô của tỉnh lỵ và vẫn trong tầm ngắm của đạn pháo. Tuy thế cha tôi vẫn nấn ná chưa muốn chạy loạn, trong khi dân chúng trong vùng lác đác di tản khi thấy tình hình căng thẳng và ngày càng rối ren. Họ đổ xô về hướng Đô thành Sài gòn, là nơi được mong đợi sẽ bình an hơn.

(hình: internet)

(hình: internet)

đọc tiếp

Categories: Khác Thẻ:

Con Chiên Ngày Thứ Năm Tuần Thánh

05/04/2015 2 comments

Con_chien

Buổi sáng ngày Thứ Năm Tuần Thánh, ba đi tập nghi thức ở nhà thờ, mang về một bộ áo dài khăn đóng và một cây gậy sơn màu vàng. Tôi chạy ra đỡ cây gậy bằng gỗ nặng chịch từ tay ba.
– Năm nay ba làm ông Tông Đồ nữa hở ba?
– Ừ!
– Ba làm ông Phêrô hở ba?
– Không, ba không được làm ông Phêrô. Ông Phêrô phải đi đầu tiên.
– Thế ba làm ông gì?
– Ông Giacôbê.
– Tại sao ba làm ông Giacôbê?
– Tại ba đứng ở giữa hàng.
– Ba đừng làm ông Giuđa, ba há.
– Ừ, không làm.
– Ông Giuđa xấu, ba há.
Ba im lặng không trả lời. Tôi nhắc lại:
– Ông Giuđa bán Chúa, là người xấu, ba há? À, chiều nay ba nhớ mang thịt chiên về cho con nhé!
– Ừ, con ăn mấy nắm?
– Ba nắm! Tôi giơ nắm tay nhỏ xíu của mình lên.

Buổi chiều hôm đó, trong cái nóng hầm hập và ngột ngạt của mùa hè, ba nghiêm nghị mặc áo dài trắng, quần trắng, đội khăn đóng màu đen, tay chống cây gậy gỗ, xếp hàng theo đoàn rước mười hai ông Tông Đồ, thong thả tiến lên gian Cung Thánh. Mười hai ông, ngồi thành hai hàng ghế, oai vệ chờ được rửa chân. Cha xứ lần lượt quỳ xuống trước mặt từng ông, cúi xuống rửa chân rồi cẩn thận lau lại bằng một cái khăn bông trắng toát. Trong khi các ông Tông Đồ hoan hỉ xỏ chân lại vào giày thì cha xứ đẫm mồ hôi, quay trở lại bàn thờ tiếp tục làm lễ.

Con chiên được làm bằng xôi trắng, nằm trên một cái mâm đồng. Người ta chắc phải nấu nhiều chõ xôi, để có thể nặn ra một con chiên “khổng lồ” như thế. Rồi dính bông gòn bên ngoài làm lông chiên. Tôi nín thở nhìn cha xứ rưới cồn lên và châm lửa. Lửa xanh, rồi lửa đỏ loang loáng phủ khắp mình chiên, rồi bốc cao. Con chiên cháy đùng đùng một góc bàn thờ.

Con chiên ngày Thứ Năm Tuần Thánh của năm 1975 cũng là con chiên bị sát tế cuối cùng của tuổi thơ tôi. Những năm sau 1975 khi miền Nam rơi xuống “vực thẳm” (chữ của nhà văn Mai Thảo), cả nước đói nghèo, người ta không còn làm con chiên bằng xôi nữa. Thậm chí cả Thánh lễ cũng làm “chay” vì không có bột mì làm bánh lễ. Giáo dân đi dự lễ nhưng không được rước lễ, phải rước lễ tưởng tượng, gọi một cách văn vẻ là “rước lễ thiêng liêng”.

Miền Nam của tôi từ đó đẫm máu và nước mắt. Miền Nam của tôi có khác nào con chiên bị sát tế trong ngày Thứ Năm Tuần Thánh? Miền Nam của tôi đã bị bán đứng cho những mưu đồ chính trị của các cường quốc. Bốn mươi năm nay, dân tộc tôi vẫn chưa có ngày phục sinh.

Tuy thế, tôi vẫn không bỏ mất niềm hy vọng của ngày Thứ Bảy Tuần Thánh. Tôi vẫn mong mỏi sẽ có ngày không còn bóng dáng độc tài cộng sản. Sẽ có ngày Chúa Nhật Phục Sinh trên quê hương tôi.

Categories: Khác Thẻ:

Người thương binh trong văn Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Giá như không có ngày 30/4/1975 oan nghiệt, chúng ta có lẽ đã được đọc thêm vô số truyện Hoa Tím của Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh.

Với truyện ngắn đầu tay Tiếng Súng đăng trên Bán nguyệt san Tuổi Hoa số 90 ngày 01-5-1968, Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh đã dần trở nên một cây bút quen thuộc với độc giả qua những truyện ngắn đăng báo Tuổi Hoa liên tiếp từ đó trở đi. Chị viết không chỉ đều tay nếu không muốn nói là nhanh so với một cây bút học trò, mà còn hay ở mọi thể loại.

Dù còn ở độ tuổi học trò, các truyện ngắn của Chị không đóng khung trong bối cảnh gia đình, trường lớp, thầy cô, bạn bè, người thân, mà nghiêng xuống những mảnh đời bất hạnh, đặc biệt những trẻ em trong thời chiến tranh: mồ côi, nghèo, con lai, bụi đời… Độc giả có thể thấy rất rõ đặc tính này trong phóng sự Ngày Sẽ Tới đăng trên Tuổi Hoa số 179 (tháng 6/1972), kể về chuyến công tác xã hội tại một trại tạm cư ở Bình Dương. Bài báo không chứa đựng những giòng chữ khô khan lạnh lùng của lối văn phong báo chí như thường thấy nhưng ăm ắp tình người.

đọc tiếp

Categories: Đọc sách Thẻ:

Tháng Giêng Nhớ Vua Quang Trung

22/02/2015 4 comments


(Tem vua Quang Trung, phát hành ngày 28/01/1972)

.

Nếu như tháng đầu tiên của năm dương lịch dành tưởng niệm các chiến sĩ VNCH đã hy sinh trong trận Hải Chiến Hoàng Sa 19-1-1974, thì tháng Giêng âm lịch tôi kính nhớ đến vị anh hùng áo vải Quang Trung.

Tượng Vua Quang Trung

Tượng Vua Quang Trung

Trích “Hoàng Lê Nhất Thống Chí”:

Vua Quang Trung cưỡi voi ra doanh, truyền cho mọi người nghe lệnh:
đọc tiếp

Categories: Đọc sách Thẻ:

Người trí thức dấn thân

Tin cáo phó muộn màng đến vào một ngày giữa tháng Chạp.

Cáo phó về sự ra đi của người giáo sư trung học, nhà hoạt động chính trị, người tù cải tạo cộng sản, nhà văn với một tác phẩm duy nhất tôi được đọc. Thật ra thì tôi được đọc cuốn truyện này trước khi học chung với bạn, để rồi sau đó biết bạn là con gái lớn của Nhà văn. Lúc này Nhà văn đã bị bắt bỏ tù, bị kết án nặng nề hai mươi năm vì cái được gọi là “âm mưu lật đổ chính quyền nhân dân”, khi Ông đang dạy học tại ngôi trường Kỹ Thuật nay đã đổi tên.

Nhà bạn ở cuối một con hẻm nhỏ quanh co. Ngôi nhà thấp, nằm lọt thỏm giữa một khu vườn yên tĩnh, như một gia trang. Các em của bạn thường ở trên cây nhiều hơn dưới đất mỗi lần đám bạn của chị hai đến chơi. Bên hông nhà là những cây vú sữa râm mát, rồi đến mận, ổi, me, những loài cây dễ thương, gần gũi, thân cận với đám trẻ con tinh nghịch trong độ tuổi học trò. Những xô, chậu đầy ắp nước giếng mới xách vội, bên cạnh là tấm bảng đen với dòng phấn trắng nguệch ngoạc “cấm vịt vào!” (vịt ở đây là bọn vịt con, nhà bạn nuôi) – tác phẩm độc đáo của mấy đứa em bạn.

Khi đám bạn học tấn công lũ cây trái ngoài vườn thì tôi chúi đầu vào cái tủ sách của Ông. Toàn là sách giáo khoa Văn chương, Sử Địa, lẫn với những trang bản thảo rời rạc. Bạn lấy cuốn truyện của Ba cho tôi mượn đọc lại. Truyện có bối cảnh là Côn Đảo, nơi tác giả đã có những ngày tháng dạy học. Lời văn kể lể như tâm tình, êm đềm, nhẹ nhàng nhưng không kém phần đằm thắm.

Mẹ bạn một mặt lo dành dụm thăm nuôi chồng tù cải tạo, mặt khác lo cho các con ăn học. Nơi Bà toát lên vẻ đẹp dịu dàng quý phái và rất mực bao dung với lũ con và đám bạn quỷ sứ của chúng. Trong khi đó, bạn và những đứa em không thiết tha với việc học, vì lý lịch đã bị nhà nước xếp vào loại công dân hạng bét. Chuyện không có gì lạ trong chế độ xã hội chủ nghĩa: Học để làm gì khi tất cả những nỗ lực bản thân rồi sẽ bị phủ nhận???

Với ngày như lá, tháng như mây” (*). Nhà văn đã ra tù, gia đình bạn đã định cư nơi xứ sở tự do.

Em V. chọn ở lại VN với gia đình nhỏ… Một ngày nọ em cũng đã rời bỏ “quê hương lưu đày” (**) để về quê hương vĩnh cửu.

Bây giờ đến lượt Nhà văn…
Em V. hẳn đã được gặp lại Ba.

Xin thắp một nén hương muộn kính viếng Chú. Con chỉ được hân hạnh gặp Chú một lần, nhưng thấy nơi Chú là cả một miền Nam mất mát của con. Miền Nam của sự uyên bác trong kiến thức, của sự đằm thắm dịu dàng trong văn chương chữ nghĩa, và trên hết: Miền Nam của người trí thức dấn thân vào chính trị, nơi đó ngọn lửa nhiệt tình tranh đấu cho dân chủ không bao giờ bị dập tắt.

______

(*) thơ Thanh Nam
(**) Quê Hương Lưu Đày, truyện dài của Hoàng Ngọc Hiển, Văn xuất bản, 1969

Categories: Khác Thẻ:

Vì Họ Sẽ Được Gọi Là Con Thiên Chúa

If you want peace, work for justice (Đức Giáo Hoàng Paul VI – trong Sứ điệp Ngày cầu nguyện cho Hòa bình Thế giới 1/1/1972)

*

Cảm tác của Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Mẹ ơi hôm nay con ra tòa

Mẹ ơi, vui lên Mẹ!
Hôm nay con ra tòa
Con sẽ không sợ hãi
Xin Mẹ đừng xót xa

Con sẽ cao giọng nói
những lời yêu quê hương
Con sẽ không run rẩy
trước bọn người vô lương

Con muốn van xin Mẹ
hãy mỉm cười vì con
Hãy tự hào vì đã
cống hiến cho nước non…

Mẹ ơi, vui lên Mẹ!
Ôi, mắt mẹ lệ nhòa!
Trước mặt con: song sắt
Sau lưng: tiếng vỡ òa

Mẹ ơi, vui lên Mẹ!
Hôm nay con ra tòa
Con ngoan cường vững bước
Ngày mai: không còn xa

tam_thiep_xuan-mot_canh_dao_trang_new

đọc tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.