Anh Em Đừng Sợ Gì!

Đứng trước thảm họa môi trường biển Việt Nam bị hủy diệt, ngày 30/4/2016 người đứng đầu Hội đồng Giám mục Việt Nam (HĐGMVN) đã có thư gởi cho toàn thể giáo sĩ, giáo dân VN, trong đó có đoạn:

Chúng ta cần phải làm gì? Đây không phải là điều đơn giản, vì “về những vấn nạn cụ thể, trên nguyên tắc, Giáo Hội không có lý do để đề nghị một giải đáp dứt khoát và Giáo Hội hiểu, phải biết lắng nghe, sau đó đề nghị một cuộc tranh luận chân thành giữa các nhà khoa học, nhưng phải luôn tôn trọng các ý kiến khác biệt” (LS 61).

Cá chết trắng biển miền Trung VN, tháng Tư 2016 - Hình: internet

Cá chết trắng biển miền Trung VN, tháng Tư 2016 – Hình: internet


Ai cũng hiểu Giáo Hội không làm chính trị. Giáo Hội không có thẩm quyền, và cũng không có bổn phận đưa ra những học thuyết, những chính sách, những luật lệ về chính trị, kinh tế, xã hội. Dưới ánh sáng của Phúc Âm, Giáo Hội phê phán các hệ thống kinh tế, chính trị, xã hội và đề nghị một quan niệm sống theo tinh thần Tin Mừng.

Giáo Hội chỉ nêu quan điểm của mình như là những Giáo huấn để soi rọi vào những góc tăm tối, mờ ám. Giáo huấn xã hội của Giáo Hội vạch rõ đâu là tội ác phải tránh, phải chống lại; đâu là đường lành phải theo để con người biết sống trong tình hiếu thảo với Thiên Chúa và hài hòa với tha nhân, với môi trường. Giáo huấn xã hội của Giáo Hội không phải là những học thuyết kinh tế xã hội, nhưng là những lời góp ý, khuyên bảo chân thành.

Tôi không hiểu tại sao trong lá thư thông báo về tình trạng cá chết bất thường tại Miền Trung Việt Nam nêu trên lại có câu: Chúng ta cần phải làm gì? Đây không phải là điều đơn giản…

Tại sao lá thư trên không kêu gọi nhà cầm quyền VN phải hành động ngay lập tức, để xử phạt những kẻ trực tiếp và gián tiếp gây ra thảm họa trên, đồng thời ngưng ngay việc xả chất độc ra biển. Phải xử tới nơi tới chốn, ngay cả những kẻ nhúng tay vào tội ác đó là đảng viên CS. Tại sao HĐGMVN lại né tránh vấn đề, mà chỉ đơn thuần kêu gọi giáo dân hãy cầu nguyện và làm việc bác ái trợ giúp cho đồng bào Miền Trung?

Việc cầu nguyện và làm việc bác ái, giáo dân chúng tôi vẫn làm, cho dù không có lá thư trên, kính thưa HĐGMVN. Chúng tôi chỉ mong Quý vị hãy nói thẳng vào vấn đề, hãy trình bày sự thật, như là một cách bày tỏ Giáo huấn xã hội của Giáo Hội một cách chân thành nhất, thiết thực nhất. Đây là lúc chúng ta thực sự sống tinh thần Phúc Âm. Hãy đem đạo vào đời! Hãy thôi sợ hãi, hãy ngưng những nỗi sợ vô hình và hết sức vô lý đã bao trùm chúng ta suốt cả 41 năm nay! Hãy hành động cho công lý mà không còn sợ hãi vì biết có Chúa ở cùng ta, như lời Thánh Gioan Phaolo II đã kêu gọi: Anh em đừng sợ gì!

Mong lắm thay!

Chuyên mục:Xã Hội Tags:

Nói với người Cộng Sản Việt Nam

(hình: từ internet)

(hình: từ internet)

Hạ Huyên 72 (Danlambao)

41 năm đủ rồi
Anh buông tay đi thôi!
Trả lại dân đất nước
Trả lại dân cuộc đời

Cuộc đời ta đã mất
Khi cờ đỏ tung bay
Đất nước ta đã gục
Dân ta đi ăn mày

Anh bán rừng bán biển
Anh bán cả con thơ
Anh bán mẹ bán chị
Anh tô đậm vết nhơ

Anh hãy quỳ hối lỗi
Trước Anh Linh Giống Nòi
Xin Núi Sông tha tội
41 năm đủ rồi!

Tháng Tư 2016
Hạ Huyên 72
Dân Làm Báo

Chuyên mục:Khác Tags:

Cái Tủ Xanh

(Kính mến tặng Chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh)

Nếu chỗ ngồi đọc sách thông thường của mọi người là nơi bàn ghế, thì cái tủ xanh lại là chỗ lý tưởng của bé. Tại đây bé tha hồ đọc những thứ mình muốn mà không bị ai cấm, tất nhiên phải đóng cửa tủ kẻo bị phát giác, và không quên nhín lại một chút cho ánh sáng lọt vào, rồi cả không khí cho bé thở nữa chứ.

WP_20150902_004
đọc tiếp

Chuyên mục:Khác Tags:

Chạy Loạn

09/04/2016 54 comments

Một năm người có mười hai tháng
Ta trọn năm dài một tháng Tư

(thơ Thanh Nam)

.

Vào những ngày cuối tháng Tư 1975, tình hình chiến sự ngày càng hỗn loạn. Sau khi Xuân Lộc thất thủ, do chịu áp lực từ nhiều phía, Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu buộc phải từ chức vào chiều ngày 21/4/1975.

Nhà tôi thuộc vùng ngoại ô của tỉnh lỵ và nằm trong tầm ngắm của đạn pháo. Tuy thế cha mẹ tôi vẫn nấn ná chưa muốn bỏ nhà cửa ra đi, dù sao thì ông bà cũng đã từng một lần tránh CS khi bỏ miền Bắc mà vào miền Nam rồi. Còn chị em chúng tôi thì khỏi nói. Chúng tôi nôn nao lắm, chỉ muốn được thưởng thức cái cảm giác chạy loạn: Xem nó ra làm sao cho biết với người ta! Trong khi đó, hàng xóm chúng tôi đã lác đác di tản khi thấy tình hình không mấy khả quan. Họ đổ xô về hướng Đô thành Sài gòn, nơi được mong đợi sẽ bình an hơn.

(Quân Đoàn III - hình: internet)

(Quân Đoàn III – hình: internet)

đọc tiếp

Chuyên mục:Khác Tags:

Một Ngày Không Nói Dối

31/03/2016 69 comments

Người ta gọi ngày đầu tiên của tháng tư là ngày cá tháng tư. Trong ngày này người ta được phép nói dối, đùa, chơi khăm, … mà không sợ bị giận, và “nạn nhân” của trò đùa đó tất nhiên không được buồn giận. Người ta có thể tung nhiều tin đồn hoặc nói xạo, nói đùa về rất nhiều chủ đề khác nhau nhằm tạo niềm vui hay trêu chọc ai đó.

Hình0928

Lần đầu tiên tôi được biết đến ngày cá tháng tư là khoảng những năm 1980-1984. Hồi đó gia đình tôi hay lén (không lén không được, vì nếu nghe công khai sẽ bị chúng bắt!) nghe đài BBC bằng một cái radio cổ lỗ sĩ kêu rọt rẹt, nhiễu sóng rất khó nghe, tiếng được tiếng mất. Một buổi sáng chúng tôi nghe bản tin thời sự lúc sáu giờ sáng, thấy họ thông báo Biên tập viên Đỗ Văn sẽ thôi việc, không làm cho BBC nữa. Cả nhà tôi ai cũng tiếc, vì ông có chất giọng Bắc rất chuẩn (xin lỗi các bạn phát thanh viên của VTV hiện nay). Đến gần cuối chương trình phát thanh, họ mới đính chính lại đấy là trò đùa nhân ngày 01 tháng tư. Ôi chao, không thể nói hết Read more…

Chuyên mục:Khác Tags:

Con Chiên Ngày Thứ Năm Tuần Thánh

22/03/2016 2 comments

Con_chien

Buổi sáng ngày Thứ Năm Tuần Thánh, ba đi tập nghi thức ở nhà thờ, mang về một bộ áo dài khăn đóng và một cây gậy sơn màu vàng. Tôi chạy ra đỡ cây gậy bằng gỗ nặng chịch từ tay ba.
– Năm nay ba làm ông Tông Đồ nữa hở ba?
– Ừ!
– Ba làm ông Phêrô hở ba?
– Không, ba không được làm ông Phêrô. Ông Phêrô phải đi đầu tiên.
– Thế ba làm ông gì?
– Ông Giacôbê.
– Tại sao ba làm ông Giacôbê?
– Tại ba đứng ở giữa hàng.
– Ba đừng làm ông Giuđa, ba há.
– Ừ, không làm.
– Ông Giuđa xấu, ba há.
Ba im lặng không trả lời. Tôi nhắc lại:
– Ông Giuđa bán Chúa, là người xấu, ba há? À, chiều nay ba nhớ mang thịt chiên về cho con nhé!
– Ừ, con ăn mấy nắm?
– Ba nắm! Tôi giơ nắm tay nhỏ xíu của mình lên.

Buổi chiều hôm đó, trong cái nóng hầm hập và ngột ngạt của mùa hè, ba nghiêm nghị mặc áo dài trắng, quần trắng, đội khăn đóng màu đen, tay chống cây gậy gỗ, xếp hàng theo đoàn rước mười hai ông Tông Đồ, thong thả tiến lên gian Cung Thánh. Mười hai ông, ngồi thành hai hàng ghế, oai vệ chờ được rửa chân. Cha xứ lần lượt quỳ xuống trước mặt từng ông, cúi xuống rửa chân rồi cẩn thận lau lại bằng một cái khăn bông trắng toát. Trong khi các ông Tông Đồ hoan hỉ xỏ chân lại vào giày thì cha xứ đẫm mồ hôi, quay trở lại bàn thờ tiếp tục làm lễ.

Con chiên được làm bằng xôi trắng, nằm trên một cái mâm đồng. Người ta chắc phải nấu nhiều chõ xôi, để có thể nặn ra một con chiên “khổng lồ” như thế. Rồi dính bông gòn bên ngoài làm lông chiên. Tôi nín thở nhìn cha xứ rưới cồn lên và châm lửa. Lửa xanh, rồi lửa đỏ loang loáng phủ khắp mình chiên, rồi bốc cao. Con chiên cháy đùng đùng một góc bàn thờ.

Con chiên ngày Thứ Năm Tuần Thánh của năm 1975 cũng là con chiên bị sát tế cuối cùng của tuổi thơ tôi. Những năm sau 1975 khi miền Nam rơi xuống “vực thẳm” (chữ của nhà văn Mai Thảo), cả nước đói nghèo, người ta không còn làm con chiên bằng xôi nữa. Thậm chí cả Thánh lễ cũng làm “chay” vì không có bột mì làm bánh lễ. Giáo dân đi dự lễ nhưng không được rước lễ, phải rước lễ tưởng tượng, gọi một cách văn vẻ là “rước lễ thiêng liêng”.

Miền Nam của tôi từ đó đẫm máu và nước mắt. Miền Nam của tôi có khác nào con chiên bị sát tế trong ngày Thứ Năm Tuần Thánh? Miền Nam của tôi đã bị bán đứng cho những mưu đồ chính trị của các cường quốc. Bốn mươi năm nay, dân tộc tôi vẫn chưa có ngày phục sinh.

Tuy thế, tôi vẫn không bỏ mất niềm hy vọng của ngày Thứ Bảy Tuần Thánh. Tôi vẫn mong mỏi sẽ có ngày không còn bóng dáng độc tài cộng sản. Sẽ có ngày Chúa Nhật Phục Sinh trên quê hương tôi.

Chuyên mục:Khác Tags:

Từ Cung Trăng Xuống Vỉa Hè

Tưởng niệm linh mục Matthêu Vũ Khởi Phụng CSsR (1940 – 2016)

.

cha VKP

.

Mỗi người một cảnh, trước khi sống được đạo trong nhà thờ, phải có cơ hội nhận ra tiếng gọi của đạo trong cuộc sống. Chúa chờ người ta đàng sau những biến cố, những tâm trạng của thời đại… Trong thời hỗn loạn, nếu ở dưới tất cả những sự áp bức, ở dưới tất cả những cái bẩn thỉu, có những đau khổ nhục nhằn yếu đuối nào, có một ước vọng trong sạch nào, có thứ tình nghĩa chân thật nào thì đó chính là những chiều sâu để Thiên Chúa ẩn mình. Muốn tìm đạo hãy đi vào đó.

.

Tucungtrang_01

.
xem tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 28 other followers