Như Chuối Ba Hương

Ngày còn bé, tôi có nhiều bạn học sinh hoạt trong Gia đình Phật tử và hay lân la theo các bạn đến chùa. Ngôi chùa thâm nghiêm thường hay cửa đóng then cài vào những buổi chiều Chúa nhật. Tôi ngồi dưới tán cây bồ đề cổ thụ ngoài sân xem bạn sinh hoạt, thấy cũng na ná như các sinh hoạt của phong trào Thiếu Nhi Thánh Thể nơi nhà thờ chỗ tôi ở.

Vào mùa Vu Lan tôi mê mải xem bạn ngồi kết những bông hồng bằng giấy màu trắng và màu hồng. Tôi cũng xin làm thử nhưng không có “hoa tay” để làm được những bông hoa xinh xắn như bạn, tuy thế vẫn được bạn hào phóng tặng vài bông đem về chơi đồ hàng. Rồi vào buổi tối hôm áp lễ lại hớn hở theo bạn đứng xếp hàng trong sân chùa chờ được cài một bông hồng lên áo.

1

đọc tiếp

Chuyên mục:Tem Tags:

Lễ Vu Lan và Thương Phế Binh

24/08/2015 30 comments

Tưởng nhớ đến các chiến sĩ đã bỏ mình vì đất nước đồng thời tôn vinh các thương phế binh là một việc làm đáng khích lệ, đặc biệt trong tinh thần của mùa Vu Lan.

Tôi lần đầu được biết đến hai bản nhạc của nhạc sĩ Phạm Duy dưới đây không phải vì được nghe hát, nhưng qua những trang sách của Chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh:

1. Bài Nhớ người thương binh , được nhắc đến trong truyện ngắn Người Khắc Bia Mộ.

2. Bài Chiến sĩ vô danh trong truyện ngắn Một Chút Hương Thừa Của Tết.

xem tiếp

Chuyên mục:Tem Tags:

Dấu Chân Cha Đạo

Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Gieo hạt (Hình internet)

Gieo hạt (Hình internet)

.

1

Làng Bồ Câu Trắng. My chỉ biết rằng đó là một ngôi làng do một vị linh mục từ Quảng Trị vào Bình Tuy lập nên để làm nơi trú ngụ cho các giáo dân của Người. Người mang một cô nhi viện và một trường học từ Quảng Trị vào. Do đó tất cả cư dân của Người đều là người Quảng Trị. Như em Phương vậy.

Ngày gặp em Phương lần đầu, My thấy yêu mến ngay đôi mắt đen láy của em. Em Phương chớp nhanh đôi mắt ấy, nói với My:

“Em vui quá, em đã gặp được chị.”

My chưa hết bồi hồi, lí nhí đáp:

“Chị cũng rất vui.”

Những câu đầu tiên họ nói với nhau là thế.

đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Tags:

Góp ý cho ông phó thủ tướng và HĐND tỉnh Sơn La

Trước đây trang này có đăng bài “Tuồng Đã Vãn”, với vỏn vẹn ba tấm hình rác. Nay dư luận xôn xao về việc HĐND tỉnh Sơn La thông qua nghị quyết đề xuất và Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam đã ký phê duyệt công trình xây dựng tượng đài Hồ Chí Minh tại Sơn La với mức kinh phí 1.400 tỉ đồng. Nay xin đăng lại ba tấm hình rác ấy, như một giải pháp tiết kiệm cho ông PTT và HĐND tỉnh Sơn La (và có thể còn nhiều tỉnh nữa trong danh sách xếp hàng chờ duyệt kinh phí). Các bậc phụ mẫu chi dân nhanh chân đến đây nhặt về mà thờ:

Hình0933

.

Hình0932

.

Hình0928

.

Nếu có dựng tượng đài thật, có lẽ nên dựng tượng này:

(hình: internet)

(hình: internet)

Cha Đạo

 Hạt Giống (Nguồn: Giáo Phận Phan Thiết)

Hạt Giống (Nguồn: Giáo Phận Phan Thiết)

Người ta đang an táng một nhân vật của Còn Dấu Chân Người (*). Tôi không muốn tin những việc đang xảy ra là sự thật. Thật như việc văng vẳng lời ca bên tai: “Sự sống không mất nhưng chỉ đổi thay. Đã qua bao ngày trọn một kiếp này. Dù sống hay chết tin vào ngày mai. Sự sống không mất nhưng chỉ đổi thay.” Thật như việc thêm một nhánh phong lan trắng, thêm một nắm cát thả xuống huyệt, những giọt lệ thổn thức trong tim và lời thưa: Cha ơi, cái này là phần của Chị Cam Li, xin được tạm biệt Cha.

đọc tiếp

Chuyên mục:Khác Tags:

Một Địa Chỉ Hoa

Mai Thảo

Tôi đến tiệm bán hoa danh tiếng nằm trên con đường thanh lịch nhất của thành phố năm phút sớm hơn giờ mở cửa. Lưới sắt buông kín, khóa đồng lớn tướng, cửa tiệm thấp thoáng, im lìm và mờ tối ở bên trong, tôi phải đứng chờ chú Tư là người mở cửa, ngoài hè đường.

Buổi sáng đầu năm lạnh, mặc dầu những ánh nắng thứ nhất của một vòm trời thành phố vào xuân đã dấy, khiến tôi nghĩ đến giấc ngủ đêm qua của mình, giấc ngủ phảng phất buồn rầu, tôi một mình giữa biển đêm buốt lạnh mênh mông, như thế, đã ba năm, từ ngày nhà tôi mất. Ném ý nghĩ đi xa hơn, trong sớm mai hắt hiu, tới cái thế giới lộng lẫy màu sắc của những chùm hoa núi đang đổ đèo, xuống dốc, mà một phần, lát nữa, xế trưa, sẽ về tới cửa tiệm này, một hình ảnh trái ngược lại đến với tôi là cuộc đời mình, nhạt phẳng và không màu, mãi mãi tôi chỉ làm cái việc bán hoa, gửi hoa tặng của khách hàng đến từng địa chỉ. Và mình thì không bao giờ là một địa chỉ của hoa, tôi nhủ thầm, đầu óc tối nghiêng và hẫng lặng đi trong khoảnh khắc. Nghe thấy trái tim mình đập thật xa, đâu đó, trong lồng ngực chết. Cảm thấy một xao xuyến lặn chìm. Thấy mình đang đứng đây, một mình, với mình, trong cái khởi đầu trống trơn của một ngày và buổi sáng lạnh chạy dọc hè phố, như một tà áo mỏng.
đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Tags:

Dưới Chế Độ Độc Tài

(nguồn: Diễn Đàn Thế Kỷ)

Hoàng Ngọc-Tuấn

Eduardo Galeano, nhà văn Uruguay, là một trong những nhà văn phản kháng mà tôi yêu thích nhất. Ông đã quan sát và mô tả bản chất của chế độ độc tài bằng một ngòi bút rất sắc bén và thâm thuý. Tôi xin trích dịch và giới thiệu đến độc giả một số đoản văn của Eduardo Galeano mà tôi tin rằng, khi đọc, đa số người Việt Nam hôm nay đều lập tức có cảm tưởng rằng đây là những gì đang diễn ra trên đất nước Việt Nam. Xin mời mọi người cùng đọc.

Trước hết là một đoản văn về thân phận của người dân bị đè bẹp dưới chế độ độc tài:

NHỮNG KẺ-KHÔNG-LÀ-AI-CẢ

Những con rận mơ sẽ mua được một con chó để sở hữu, và những kẻ-không-là-ai-cả mơ sẽ thoát khỏi sự nghèo khổ: vào cái ngày kỳ diệu ấy, vận may sẽ bất ngờ đổ mưa xuống cuộc sống của họ — mưa như trút những thùng nước lớn. Nhưng vận may chẳng hề đổ mưa hôm qua, hôm nay, ngày mai, hay bao giờ cả. đọc tiếp

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.