Xuân Mậu Thân 1968

Dưới đây là bìa báo Tuổi Hoa số 85 + 86, số đặc biệt Xuân Mậu Thân 1968. Khi cầm cuốn báo với cái bìa tươi tắn đầy sắc xuân này, không ai ngờ sẽ có một tai họa khủng khiếp ập xuống đầu người dân VNCH vô tội ngay trong những ngày Tết cổ truyền của dân tộc: Cuộc thảm sát Mậu Thân 1968 đánh dấu tội ác diệt chủng, chống lại loài người của nhà cầm quyền cộng sản VN.

(Nguồn: Đèn Biển blog)

(Nguồn: Đèn Biển blog)

xem tiếp

Chuyên mục:Tuổi Hoa

Thiệp chúc tết Bính Thân 2016

Cám ơn anh Đinh Trường Giang đã gởi tặng Thiệp chúc tết Bính Thân 2016.

Xem thêm tại đây.

.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

.

OLYMPUS DIGITAL CAMERA

Tuần báo Thằng Bờm

Dưới đây là những trang sách cũ của một tờ tuần báo thiếu nhi – số ra mắt Đầu Xuân Canh Tuất 1970. Cùng đọc và tưởng niệm vị sáng lập, cũng là Chủ nhiệm tiên khởi, đã qua đời đột ngột cách đây 45 năm, ngày 4-2-1971, khi Thằng Bờm vừa tròn 1 tuổi: Nhà thơ Nguyễn Vỹ

Cám ơn anh Đinh Thanh Nguyện đã ưu ái gởi tặng trang PV món quà Xuân quý giá.

.

Xem thêm:

Thằng Bờm số 2

Thằng Bờm số 3

Thằng Bờm số 4

Thằng Bờm số 5

Thằng Bờm số 6

Thằng Bờm số 7

THANG BOM SO 1_1

.

xem tiếp

Chuyên mục:Thằng Bờm Tags:

Anh Danh (2)

Kính mến tặng Chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh

Sự thối nát và bộ mặt bán nước của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam ngày càng lộ rõ, khiến lòng khinh bỉ của người dân dành cho họ bấy lâu nay càng gia tăng. Người Việt Nam như bừng tỉnh sau giấc mộng dài: Chế độ nào thực sự do dân và vì dân? Chế độ nào quyết tâm chống ngoại xâm bảo vệ Tổ quốc? Có phải là Việt Nam Cộng Hòa? Chế độ ấy hiện nay không còn, nhưng “di sản” thì còn. Những phận người nghèo khó, bị gạt sang một bên, nhưng trong bối cảnh xã hội hiện nay ngày càng sáng rỡ: Thương Phế Binh chính là di sản của Việt Nam Cộng Hòa.

Tri ân các Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa là một nghĩa vụ mà mỗi người cần ý thức. Sáng kiến này bắt nguồn từ vị Hòa thượng trụ trì chùa Liên Trì – ngôi chùa hiện đang bị nhà nước cộng sản Việt Nam lăm le chiếm đoạt. Những Mùa Vu Lan cách đây dăm bảy năm, ngôi chùa này đã từng là nơi tiếp đón và tặng quà cho rất nhiều Thương Phế Binh. Các chú, các anh, bằng nhiều cách thế, nhiều phương tiện, đò giang cách trở, đã hội tụ về đây từ khắp mọi miền đất nước. Về đây để đón nhận tấm lòng, đón nhận tình người ấm áp nhiều hơn là những món quà vật chất chỉ mang tính tượng trưng. Bóng áo nâu nhân ái của vị Hòa thượng cúi xuống trên những thân phận tàn phế của người chiến sĩ hào hùng năm nào là hình ảnh khó phai.

Tất nhiên ngoài sự cộng tác nhiệt tình của các thiện nguyện viên, Hòa thượng trụ trì còn phải đương đầu với sự cản trở, phá phách của đám công an giả danh côn đồ. Bọn chúng ném gạch đá vào chùa, hạch sách, chặn đường các Thương Phế Binh. Vậy là Chương Trình Tri Ân Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa đành phải chuyển địa điểm sang Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, để mọi công việc vẫn được duy trì nhưng an toàn hơn cho mọi người.

Tại địa điểm mới này, các hoạt động tri ân Thương Phế Binh được tổ chức đa dạng, phong phú hơn. Không chỉ dừng lại ở việc tặng quà, tặng thẻ bảo hiểm y tế, Nhà Dòng còn tổ chức khám, chữa bệnh, cắt kính mắt, làm chân giả, tặng nạng, xe lăn tay cho những người bị xã hội bỏ rơi… bốn mươi năm nay.

Tôi gởi một lời nhắn cho Ban Tổ Chức Chương Trình Tri Ân Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa, nhờ họ tìm giùm một nhân vật của Tuổi Hoa. Gần hai năm trôi qua, vẫn không có tin gì dù Ban Tổ Chức đã nhiệt tình lưu ý:
Xin tìm giúp “anh Danh”, sinh năm 1953, cứu thương, thuộc binh chủng Nhảy Dù, bị mất một chân năm 1973. Trước 1975 ngụ tại Phước Tuy.

Có thể ở một nơi nào đó Anh Danh đang lầm lũi sống nốt cuộc đời tàn phế trên vỉa hè thành phố, với chồng vé số trên tay cho qua chuỗi ngày cơ cực. Có thể Anh Danh đang sống ở vùng quê, cách biệt với xã hội xô bồ bên ngoài và không hề có phương tiện liên lạc bằng điện thoại cũng như chưa từng nghe nói đến internet là gì.

Cũng có khi Anh Danh đã từ giã cuộc chơi, đã chấm dứt những ngày tháng đau buồn nơi trần thế. Anh về Trời, gặp lại những đồng đội xưa, những người từng chia sẻ với Anh cuộc sống binh ngũ hào hùng nhưng cũng đầy máu và nước mắt, những người đã cùng Anh chạy trong đạn pháo, những người từng được Anh dìu đỡ xuống hầm sâu…

Tôi vẫn hy vọng Anh Danh đang có một cuộc sống nghèo nhưng đầm ấm bên vợ hiền, con thảo, sống không chỉ bằng kỷ niệm nhưng đôi lúc thoáng nhớ lại người bạn Hạ Huyên năm nào.

Chưa tìm được Anh Danh, nhưng tôi đã nhìn thấy rất nhiều ANH DANH đó trong sân Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn, trong Chương Trình Tri Ân Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa, những ngày đầu năm mới 2016.

Xin Ơn Trên chúc lành cho các Anh, và cho Việt Nam sớm thoát nạn độc tài cộng sản, để các Anh không thấy máu mình đổ ra là vô ích.

Chuyên mục:Xã Hội Tags:

Sau khi đọc thơ sám hối của Chế Lan Viên

Bài thơ ngắn, chỉ vỏn vẹn bốn câu, đủ cho độc giả một cái nhìn tổng quan về tình hình văn nghệ miền Nam dưới chế độ áp bức bóc lột của Mỹ – Ngụy và miền Bắc XHCN dưới sự lãnh đạo sáng suốt tài tình của “đảng ta” (đảng ta: nickname của đảng CSVN).

*

Sau khi đọc thơ sám hối của Chế Lan Viên

Tác giả: Trần Hoài Thư

.

Nhà thơ miền Bắc mang lưỡi lê trong tim
Nên khi về già sợ gặp Diêm Vương bèn làm thơ sám hối
Nhà thơ miền Nam mang Chúa Phật trong tim
Nên khi về già cóc sợ

(nguồn)

Quần đảo Hoàng Sa – Những nỗ lực của chính phủ VNCH

07/01/2016 8 comments

Tháng Giêng – cùng sống lại với Việt Nam Cộng Hòa những ngày Hoàng Sa, tưởng nhớ các Chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh trong trận Hải chiến Hoàng Sa 19/1/1974.

Cám ơn anh Đinh Thanh Nguyện đã gởi tặng trang PV tập san HOÀNG SA – LÃNH THỔ VIỆT NAM CỘNG HÒA do Bộ DV&CH, VNCH xuất bản tháng 3/1974.

.

Bài đọc thêm:

Cuộc Hải Chiến Hoàng Sa 1974

Quần đảo Hoàng Sa – Địa dư và Lịch sử

Tôi Đã Làm Việc Ở Hoàng Sa

Luận cứ của Việt Nam Cộng Hòa

Bình minh trên đảo Hoàng Sa của nhạc sĩ Hoàng Bích (1957)

***

tc5

đọc tiếp

Thiên Thần Của Tôi

cay thong noel Hôm qua tôi lại mơ thấy thiên thần, như những giấc mơ thường đến rồi đi từ bao nhiêu năm nay…

Cây thông Noel tí hon oai vệ ngự trên cái bàn kê giữa phòng khách. Cây thông màu xanh bằng nhựa cao khoảng nửa mét, có những sợi kim tuyến màu bạc lấp lánh rắc trên đỉnh và những thiên thần nhỏ xíu bằng ngón tay của đứa trẻ con lên sáu. Các thiên thần trông xinh xắn với mái tóc quăn vàng óng ả đang say sưa thổi kèn hoặc đánh đàn trên cây thông của Bà Nội. Tôi nhón tay bắt trộm vài thiên thần, giấu đi làm “của riêng tây”.

Không như nhà cô tôi, nơi có hẳn một hang đá với tượng Chúa Hài Đồng, Đức Mẹ, Thánh Giuse, mục đồng, bò lừa… cây thông của Bà Nội đứng một mình, giữa cái bàn rộng. Nhưng vì thế mà nó toát lên vẻ uy nghi, uy nghi trong nỗi cô đơn, bởi chung quanh không có gì để so sánh. Không có gì rạng rỡ hơn nó – cây thông Noel tí hon của Bà Nội.

đọc tiếp

Chuyên mục:Khác Tags:
Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 27 other followers