Thương quá Sài Gòn ngày trở lại (3)

(nguồn)

3

Trước 1975, Saigon có rất nhiều nhà sách nổi tiếng, như Khai Trí, Xuân Thu, Lê Phan , Vĩnh Bảo, Tự Lực…Mỗi nhà sách có một phong cách riêng. Xuân Thu thiên về sách dịch và văn học nước ngoài, Lê Phan , Vĩnh Bảo bán nhiều sách triết học, còn Khai Trí thì tổng hợp sách báo tạp chí… Nhà sách Khai Trí là lớn nhất, với bề rộng của ba căn nhà mặt tiền đường Lê Lợi và khi tôi lớn lên, bước vào thì nhà sách có tới hai tầng trình bày hầu như đầy đủ các loại sách báo tạp chí đang lưu hành. Ở các nhà sách đó là không gian thanh nhã, nghiêm trang…

Đối diện với nhà sách Khai Trí, phía bên kia đường là chợ sách Lê Lợi. Tôi không rõ là chợ sách này hình thành từ lúc nào, chỉ biết nó tan rã vào tháng 4 /1975. Chợ sách bắt đầu từ ngã tư Lê Lợi và Nguyễn Trung Trực tới ngã tư Lê Lợi – Pasteur. Những người bán sách dựng những sạp, trên che bằng tôn , sách bày từng kệ cao ngất ngưởng, rồi từng chồng trên sạp và lấn ra bày đầy trên những miếng nilon trải trên đất. Tôi tới đây nhiều lần thời mới lớn, khoảng năm 1970. Sách ở đây đủ thứ, sách mới, sách cũ, đủ thứ đề tài khoa học, chính trị, xã hội ,văn hóa…

(Hình: internet)

(Hình: internet)


đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Tags:

Thương quá Sài Gòn ngày trở lại (2)

NGUYỄN MINH NỮU
(nguồn)

.

2

Tôi chạy xe một mình, lang thang trong thành phố với cái tâm hết sức thanh thản. Đi mà chẳng nhắm đi đâu, lại thú vị hơn nữa là không câu thúc gì giờ giấc, muốn về lúc nào thì về. Chạy xe gắn máy ở Sài Gòn? Vâng, với một số bạn hữu bên Mỹ thì chuyện chạy xe gắn máy ở Sài Gòn là chuyện không dễ dàng dù bên này ngày nào cũng lái xe cả giờ đi làm và về nhà, cuối tuần lái xe xuyên bang đi New York, đi Florida.

Thực ra, lái xe hơi ở Sài Gòn thì quả thật tôi không dám lái, vì đang chạy mà chẳng biết ai đó bất chợt đâm ngang trước mặt, hay đang chạy họ thắng giữa chừng, hoặc bên trái, bên phải có ai lượn qua , cúp đầu xe hay không. Còn lái xe gắn máy thì người Sài Gòn sao tôi vậy.

đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Tags:

Thương quá Sài Gòn ngày trở lại

Nguyễn Minh Nữu

(nguồn)
1.

Ngay trong đêm, tôi gửi tin nhắn đến Đoàn Văn Khánh: “”Về tới Sài Gòn rồi, mai gặp nhau uống cà phê”.

Bây giờ là 11:30 đêm. Tôi nghĩ lúc 4 giờ sáng thức dậy để đi bộ tập thể dục, Khánh sẽ nhận được tin nhắn của tôi. Đêm đầu tiên về tới Sài Gòn tôi không ngủ được. Chắc chẳng phải riêng tôi. Những người xa xứ về quê khó tìm được giấc ngủ; một phần vì khác biệt về giờ giấc, một phần vì nôn nao trong lòng khi nghĩ tới các cuộc gặp gỡ sắp tới.

Nằm mơ mơ màng màng chút xíu, thấy có tin nhắn của Đoàn Văn Khánh: “Khi ngủ dậy thì gọi nhé”. Tôi nhìn đồng hồ, 5:15 sáng. Tôi bấm máy gọi cho Khánh, nói Khánh ra Sài Gòn đi, tôi sẽ ra ngay và gặp nhau.

Sài Gòn có 19 quận và 5 huyện với số dân lên tới 10 triệu người, nhưng khi chúng tôi nói tới Sài Gòn là nói tới các quận trung tâm, hay nói cụ thể hơn là nói tới chợ Bến Thành và chung quanh bán kính khoảng một cây số.
đọc tiếp

Chuyên mục:Văn Tags:

Tập Đọc Quốc Văn Lớp Ba

Chuyên mục:Đọc sách

Mẹ và Những Lời Kinh Xưa

01/10/2016 40 comments

Hình ảnh Mẹ tôi thuở tôi còn thơ ấu là những kỷ niệm gắn liền với đời sống cầu nguyện. Cái hình thức cầu nguyện mộc mạc, giản dị của người nhà quê nghèo, ít học, và cũng vì nó đơn sơ nên tôi nhớ mãi.

Cơ quan cứu trợ nhi đồng Liên hiệp quốc

đọc tiếp

Chuyên mục:Khác Tags:

Giọt nước mắt Tăng, giọt nước mắt Phật

Jos. Ngô Văn Kha, C.Ss.R.

(nguồn)

Hình ảnh Hoà Thượng Thích Không Tánh, trụ trì Chùa Liên Trì trở về ngôi chùa xưa, ngồi thụp xuống nền đất còn ngổn ngang vết tích nhà cầm quyền cộng sản san bằng, tay ôm mặt, đau xót, nghẹn lời và kính cẩn niệm hương nơi, mới vài hôm trước, còn là bàn thờ Phật, đã chạm vào lòng người, những người còn biết phân biệt phải trái, thị phi; những người còn biết trong một xã hội kim tiền nhiễu hương, vẫn cần có tôn giáo, vẫn còn có chỗ cho tôn giáo, và đó là chỗ căn bản, quan trọng để chặn bước tiến vũ bão của những con người, đúng hơn là những “người” đang tiến hoá thành “thú”, mà dấu vết còn đấy, mới toanh, qua vụ san phẳng chùa Liên Trì.

20160918-ht-thich-khong-tanh
đọc tiếp

Chuyên mục:Xã Hội Tags:

Trăng Thề – bìa báo Tuổi Hoa số 187

Các bìa báo Tuổi Hoa luôn là nỗi khắc khoải của tôi. Mỗi khi gặp được một bìa báo mà mình không còn giữ, tôi vui mừng như thấy lại bạn cũ. Lý do là vì chúng tôi đã bị mất Tuổi Hoa khá nhiều: bị nhà nước tịch thu, cho mượn bị… quên trả, hoặc có trả nhưng mất bìa…

Bìa báo Tuổi Hoa đa số là tranh vẽ của họa sĩ Vivi, trừ một vài hình có vẻ là tác phẩm nhiếp ảnh như bìa Tuổi Hoa số 225 (một toán Hướng đạo sinh), số 228 (một cô bé). Riêng Tuổi Hoa số 187 là một ngoại lệ, vì tác giả bức tranh bìa là Dũng, thuộc lớp hội họa Tuổi Hoa.

.

1

.
xem tiếp