Chạy Loạn

21/04/2014 53 comments

Vào những ngày cuối tháng tư 1975, tình hình chiến sự hỗn loạn. Sau khi Xuân Lộc thất thủ, do chịu áp lực từ nhiều phía, Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu buộc phải từ chức vào buổi chiều ngày 21/4/1975.

Nhà tôi ở vùng ngoại ô của tỉnh lỵ và vẫn trong tầm ngắm của đạn pháo. Tuy thế cha tôi vẫn nấn ná chưa muốn chạy loạn, trong khi dân chúng trong vùng lác đác di tản khi thấy tình hình căng thẳng và ngày càng rối ren. Họ đổ xô về hướng Đô thành Sài gòn, là nơi được mong đợi sẽ bình an hơn.

(hình: internet)

(hình: internet)

đọc tiếp

Categories: Khác Thẻ:

Tuần Thánh

12/04/2014 25 comments

“Phụng vụ làm những điều mình nói hơn là nói những điều mình làm.”

.

1. Chúa nhật lễ Lá: Khai mạc Tuần Thánh, tưởng niệm cuộc khổ nạn, sự chết và Phục sinh của Chúa Giêsu.

???????????????????????????????

Trước Thánh lễ có cuộc rước lá, hay ít là một nghi thức đơn giản gợi lại việc Chúa Giêsu khải hoàn vào thành Giêrusalem với tư cách là Đấng Cứu Thế. Khi lặp lại những tiếng hoan hô của dân Do Thái ngày xưa, cộng đoàn Kitô hữu tuyên xưng niềm tin vào Chúa Kitô.
xem tiếp

Categories: Khác Thẻ:

Tuần báo Đời Mới

Nhân đọc bài “Matisse, như một lễ hội tranh giấy dán” trên trang chị Nguyệt Mai thấy hoạ sỹ Đinh Cường có nhắc đến tuần báo Đời Mới và nhà văn Hà Việt Phương (Nguyễn Đức Quỳnh). TN có lục lại vài tờ tuần báo này, không kiếm được bài “Matisse băng hà hoan hô Matisse”, nhưng lại tìm thấy vài thứ khác hay hay:

Bài viết của nhà văn Hà Việt Phương : Bà Colette đã qua đời-Đời Mới số 127 từ 19/8 đến 26/8/1954.

Bài thơ Tin Mùa của nhà thơ Tô Thuỳ Yên đăng trên tuần báo Đời Mới số Xuân 152 từ 30/1/1955 đến 7/2/1955, khi ấy ông mới bước vào tuổi 17.

(Đinh Thanh Nguyện)
.

doi moi1
xem tiếp

Vĩnh biệt thầy giáo Phê-rô Đinh Đăng Định

06/04/2014 6 comments

Giờ đây Thầy đã gần Chúa hơn chúng tôi. Xin Thầy cầu nguyện cùng Chúa cho nhà cầm quyền cộng sản VN biết cải tà quy chánh, thôi cắt da xẻ thịt đất nước bán xới cho ngoại bang và thôi đàn áp dân lành vô tội.

Một số hình ảnh trong tang lễ thầy giáo Phê-rô Đinh Đăng Định tại Dòng Chúa Cứu Thế 38 Kỳ Đồng, Sài Gòn:

Hình1035
xem tiếp

Con Trai Của Thủy Thần

Truyện ngắn NGUYỄN MINH NỮU

1
Ông Tư Thời năm nay có lẽ đã trên 80, ông sinh ra và sống bám vào vùng đất này từ thời thơ ấu đến nay, ngồi bên tách trà nhâm nhi nhìn mưa gió tối trời tối đất của tháng chin trên vùng núi non hùng vĩ của Thất Sơn, bỗng sinh lòng hoài cổ cảm khái kể lại như thế này.
Vào một năm lâu lắm rồi, lúc đó vùng Thất sơn còn rất hoang tịch, dân cư thưa thớt, giao thông vẫn còn trông cậy vào xe ngựa ở trên bờ, và thuyền ghe dưới bến. Sâu vào phía sau núi Ông Két, có một ông già sống đìu hiu một mình bên cạnh một mô đất lớn. Ông Tám nhấn mạnh “mà ông già đó còn già hơn ông nội tao nữa nghen bây”. Nhờ vào những nén hương thắp mỗi buổi chiều tàn, người ta mới hiểu đó là một ngôi mộ, nhưng là một ngôi mộ khá lớn so với kích thước bình thường. Ông già đó sống ở đó từ hồi nào và bao lâu rồi thì ông nội tao cũng không biết rõ. Người ta thường gọi ông là Thầy Tám Rắn, vì ông rất giỏi về thuốc trị rắn. Dân địa phương và các vùng lân cận nếu ai bị rắn cắn, miễn là còn sống cho tới khi gặp thầy Tám là coi như người đó sống. Cách chữa trị của ông cũng lạ kỳ, có người bị rắn cắn hấp hối, khi gặp thầy Tám chữa trị xong, sống lại rồi kể lại thì khi khiêng bệnh nhân tới, thầy Tám kêu để trên bộ ngựa giữa nhà rồi đuổi thân nhân ra ngoài hết, sau đó, thầy Tám đưa tay ra vuốt ngay chỗ rắn cắn, từ trong vết thương rỉ ra một vệt nước đen đặc sánh chảy ra tay thầy, người bệnh cảm thấy nhẹ nhàng liền, chút xíu sau là các vết sưng xẹp xuống, và sinh hoạt bình thường.
“Ông nội tao hồi còn thanh niên bị rắn cắn, cũng đã đựoc thầy Tám cứu, vậy mà khi tao lớn lên, thành thanh niên mười bẩy mười tám tuổi cũng còn thấy mặt thầy Tám… thì tao cũng không biết ổng già cỡ nào”
đọc tiếp

Categories: Văn Thẻ:

Văn Tuyển 8 & 9/73

Khu Suối Dầu và mộ Bác sĩ Alexandre Yersin

26/03/2014 80 comments

(Kính mến tặng Chị Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh – người đã có một phần tuổi trẻ gắn bó với Khu Suối Dầu.)

Mời nghe Chị Cam Li hát bài Nha Trang - Nhạc: Minh Kỳ, Lời: Hồ Đình Phương.

… Hướng chỉ vào ngôi mộ hình chữ nhật sơn màu nâu đỏ, nói giọng ngậm ngùi :
- Đoan đọc đi ! Mộ của bác sĩ Alexandre Yersin đó ! Từ lâu Hướng muốn dẫn Đoan đến đây, để nói cho Đoan biết ước mơ của Hướng.
Đoan hoảng hốt :
- Hướng? Cái gì?…
Hướng ngồi xuống bên thành mộ :
- Hướng và người dưới mộ không có gì liên hệ với nhau. Nhưng mỗi khi nhìn ngôi mộ này, Hướng thường ao ước mình sẽ được như vậy.
- Hướng! Nghĩa là…
- Nghĩa là Hướng muốn khi chết, được chôn trên một ngọn đồi.
- Hướng nói dại.
- Không. Đời người rồi cũng qua chứ, phải không Đoan ? Lúc Hướng còn tràn trề hy vọng về chuyện học hành thi cử, thì Hướng ao ước đời mình sẽ đi lên mãi, Hướng ao ước về sau làm được một cái gì, như Yersin, để Hướng được chôn trên một ngọn đồi, tuy hoang sơ nhưng tràn đầy ý nghĩa.

(trích Chương 2- “Tim Tím Như Hoa Dại” của Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh, Tủ sách Tuổi Hoa – 1973)
đọc tiếp

Categories: Nha Trang Thẻ:
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.