18. Cải cách ruộng đất

§ +GM Phaolô Lê Đắc Trọng

Ở những nước tư bản, có những chủ nhân, những xí nghiệp, những nhà máy, có giới chủ với người thợ, thì cuộc đấu tranh giữa thợ thuyền và chủ nhân phải đánh đổ giới chủ, để có một lớp người vô sản, để biến xã hội tư bản thành xã hội vô sản.

Ở những nước mà nguồn kinh tế chính là ruộng đất, thì nơi đó giới thống trị là người có nhiều ruộng đất, là những địa chủ, và giới vô sản là những bần cố nông không ruộng đất. Cuộc đấu tranh của vô sản ở đây là nông dân nghèo vùng lên đòi lấy ruộng đất ở các địa chủ, để giới vô sản sẽ làm chủ nhân ông. Đó là tư tưởng chỉ đạo việc cải cách ruộng đất. Cuộc cải cách ruộng đất ở các nước nông nghiệp là phương tiện chính để vô sản hoá xã hội.

Ở Trung Quốc, sau cuộc Đảng Cộng Sản nắm chính quyền vào năm 1949. Liền sau đó là cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất làm biến đổi hẳn bộ mặt Trung Quốc, một nước vô sản vĩ đại sau Liên Xô. Liên Xô là thành trì của thế giới, đối với Việt Nam là anh cả, mà anh hai là Trung Quốc.

1- Cho nên sau cuộc cải cách ruộng đất ở Trung Quốc. Người Cộng sản Việt Nam cũng lăm le theo gót. Phải nói: Cộng sản Trung Quốc đến sau Cộng sản Việt Nam trong việc cướp chính quyền, song Cộng sản Việt Nam từ đây mọi cái nhất nhất phải theo Cộng sản Trung Quốc. Có nhiều lý do: Hầu hết các lãnh tụ Cộng sản Việt Nam đều phát xuất từ Trung Quốc, hoặc chịu ảnh hưởng Trung Quốc hơn là Liên Xô. Một là vì Việt Nam ở sát Trung Quốc, việc giao lưu dễ dàng. Hai là tuy cách mạng Việt Nam giành được độc lập trước Trung Quốc, song nhờ Trung Quốc mà giữ vững được vị trí, đặc biệt là nhờ chiến thắng Điện Biên Phủ tháng 5-1954 mà thắng lợi của Việt Nam nếu không nhờ Trung Quốc tất cả thì cũng là phần lớn.

2- Cộng sản Trung Quốc một khi nắm chính quyền là nắm toàn bộ, còn ở Việt Nam, nền độc lập chỉ có trên nguyên tắc, Cộng sản còn phải đánh nhau với Pháp nên chưa dám lộ diện là hoàn toàn. Chỉ mới là Đảng Lao Động, nhà nước dân chủ cộng hoà.

3- Cuộc cải cách ruộng đất nó dữ dội quá, giết nhiều người quá, đã làm hoen ố bộ mặt Cộng sản luôn tuyên bố vì nước vì dân, vì độc lập; với bao là chính nghĩa xuông, nên Cộng sản Việt Nam có làm cải cách ruộng đất cũng là một cách miễn cưỡng, không thể đừng, và một cách dè dặt, chứ không cực đoan, triệt để như Trung Quốc. Cho nên họ phải đưa Ông Trường Chinh (Đặng Xuân Khu, người Hành Thiện, Xuân Trường, Nam Định). Tuy là Tổng bí thư Đảng, là lý thuyết gia của Đảng, nhưng ít người biết đến tên tuổi ông, đến mặt mũi ông. Ông được trao cho người thừa hành kế hoạch cải cách ruộng đất, còn ông Hồ Chí Minh “giả cách đứng ngoài”. Kế hoạch đó cũng đạt mục đích phần nào, vì sau này tai tiếng đều trút trên đầu ông Trường Chinh, mà “Bác Hồ” là “nhân từ” chỉ bị liên hệ chút ít. Nhưng làm sao mà che mắt được dư luận nhân dân. Ông Hồ là lãnh tụ tối cao, mà ông Trường Chinh chỉ là tay chân, làm sao công việc long trời lở đất đó lại qua mắt được lãnh tụ tối cao. Sau này mới có chính sách lãnh đạo tập thể, chứ lúc đó mọi cái chỉ do mấy ông chóp bu định đoạt. Dù cá nhân, dù tập thể, thì ai là lãnh tụ phải chịu trách nhiệm chính. Tuy nhiên mặt ông Trường Chinh không bao giờ được rửa sạch.

Mặc dù sau này ông làm Chủ tịch Quốc Hội, ông cũng không bao giờ vươn lên khuôn mặt kính mến trước nhân dân.

4- Do chính sách “chiếu cố” miền Nam, Cộng sản Việt Nam ở miền Bắc chưa dám lộ ra bộ mặt là quá cứng rắn, là tàn ác đi tới mọi rợ.

Dù sao, cuộc cải cách ruộng đất đã được thực hiện. Sách “Biên niên sử Việt Nam” không đề cập gì đến Luật cải cách được ban bố ngày nào, thi hành ngày nào, mà chỉ nói đến “Tháng 7 năm 1956: Hoàn thành cải cách ruộng đất ở miền Bắc”. Ruộng đất đã về tay nông dân, 10 triệu nông dân lao động đã làm chủ ruộng đất, làm chủ nông thôn.

Nói đến “Hoàn thành cải cách ruộng đất ở miền Bắc”. Thực ra đã có cuộc cải cách ở miền Trung, trong các tỉnh Thanh Hoá, Nghệ Tĩnh, vào lúc giữa quân đội Pháp và Việt Minh đang gay gắt ở miền Bắc, năm 1951-1952. Không những giật lấy ruộng đất ở tay địa chủ, mà hiểu là dập tắt mọi mầm mống có thể nổi lên từ phía quốc gia, để đi với Pháp chống lại Việt Minh (Cộng sản). ở miền Bắc nghe thấy nói đến cải cách ruộng đất ở Khu Tư là rùng rợn, đến khiếp sợ cả người Khu Tư nữa.

Nói đến hoàn thành, “hoàn thành thế nào?” Đó là 10 triệu người nông dân nghèo không ruộng đất, nay có ruộng cầy. Cái kết quả đẹp đẽ quá! Nhưng để tới kết quả đó, phải có những phương tiện nào?

Người Cộng sản Việt Nam học được kinh nghiệm của các anh Liên Xô, Trung Quốc, nên công cuộc được tổ chức rất chu đáo cặn kẽ, từ lúc phát động đến hoàn thành.

Tuy nhiên, người Việt Nam vốn có lòng từ tâm, nên những cách tàn bạo quá đỗi ở Liên Xô hay Trung Quốc, không được bắt chước đầy đủ.

Đầu hết là cái khẩu hiệu: “Người cầy có ruộng” quá hợp tình hợp lý đi thôi. Cho được thế, đem ruộng đất ở tay những người có nhiều quá mà san sẻ cho những người không có tí nào! Đó cũng là lẽ công bằng. Nhưng làm sao để vui lòng san sẻ. Giáo Hội có luật công bằng, xã hội dựa trên bác ái. Cộng sản có phương châm đấu tranh dựa trên căm thù. Làm thế nào để khơi dậy căm thù, hay nói chung, để thành cán bộ cải cách, là đội cải cách?

Những trường được xây dựng để đào tạo đội cải cách. Tôi biết một trường như thế ở Phủ Lý. Tôi đã có dịp vào đó. Nghỉ ở đó trong một buổi họp nọ. Trường gồm độ vài chục căn nhà, mái tranh vách đất, có vẻ tạm thời, nằm ở phía đông nhà thờ Phủ Lý. Thị xãlúc này đã bị phá huỷ theo sách lược tiêu thổ kháng chiến hồi năm 1946-1947; không còn một ngôi nhà, chỉ trừ nhà thờ.

Người ta dạy gì trong trường? Tôi không rõ, tất cả là bí mật. Khi thấy công việc đội cải cách làm, thì biết họ học gì, được huấn luyện thế nào?

Học xong họ được phân đi các xã, các thôn, cũng hầu như bí mật. Người tỉnh này được phái đi các tỉnh khác để không ai biết họ, cũng như họ không biết ai trong địa phương, để hoàn toàn tránh những liên lạc, hoặc cư xử riêng tư hay nể nang gì.

Mỗi xãđược phân phối dăm bẩy đội viên hoặc hơn kém tuỳ theo xãquan trọng thế nào. Đội về đâu ở đâu không ai biết. Họ sống theo chế độ “ba cùng”: cùng ăn, cùng ở, cùng làm. Nghĩa là họ đến một nhà nào đó, thường là một bần cố nông, người này ở một cái lều, đồng chí đội cũng chui rúc vào lều đó, nhà đó ăn cháo, ăn cơm độn thì đội cũng ăn cháo, ăn cơm độn như họ, bần cố nông đó đi cầy, đi cuốc thuê, thì đội cũng cùng làm y hệt. Người đội cải cách bắt rễ ở nhà nào, thì sống trong những điều kiện của nhà đó, không có chi khác biệt. Bởi đó người ta cũng không để ý tới, đã mấy ai nghe nói đến cải cách, đến đội cải cách mà theo dõi. Còn người được đội đến nhà, có thể lấy đó làm vinh dự, đàng khác đội lại khéo léo, chấp nhận ăn chung, sống chung với nhau như thế, khách chủ cùng cánh, dễ thông cảm và thân mật.

Do cách sống gần gũi thân mật với nhau, nhìn nhau mỗi ngày 24 tiếng trên 24. Người đội khéo léo tỉ tê, khai thác được mọi chuyện của người bà con nông dân chất phác và dốt nát đó. Bác nông dân đó kể lể về cảnh sống khổ sở của mình làm sao? Lam lũ làm thân trâu ngựa thế nào? Bị hành hạ làm sao? Bị áp bức và bị bóc lột đến thế nào? Các anh địa chủ, các tên cường hào kia ăn ở làm sao? Bóc lột áp bức thế nào? Thế là lửa căm thù được nhóm lên giữa những giai cấp khác nhau, để một ngày kia sẽ bùng lên.

Sau khi mối hận thù giữa các giai cấp chín muồi, thì phong trào cải cách được phát động rầm rộ. Quả nhiên, những ngày hội của nông dân bắt đầu. Từng đoàn thiếu nhi đeo trống ếch đi khắp ngõ ngách xóm làng, trống tùng tùng tùng tùng tùng bắt nhịp với những tiếng hô đả đảo, đả đảo… địa chủ … đả đảo cường hào, tiêu diệt ác ôn. Một tên xướng lên, cả đoàn lập lại hai lần. Bầu sát khí nổi lên bừng bừng. Bừng bừng một cách giả tạo, miễn cưỡng, chứ từ xưa tới nay dân làng vẫn sống cảnh thanh bình đầm ấm, nhất là vào ngày tết, ngày lễ, ngày hội, anh em bà con có đi làm ăn xa đến đâu, cũng nhớ đến nơi chôn rau cắt rốn trở về đoàn tụ gia đình; cái luỹ tre xanh bao quanh làng, biểu tượng một đời sống tĩnh mịch, êm ấm.

Tuy trong một thời gian chiến tranh, bom đạn có khuấy động đời sống dân làng. Nhưng đã qua đi cái thời chiến tranh loạn lạc… Nhưng nay, khắp nơi ngày đêm ra rả những tiếng ca ngợi hoà bình. Hoà bình trong nước, hoà bình trên thế giới. Xem ra chủ nghĩa xã hội độc quyền cả hoà bình, còn chiến tranh là của tư bản. Các hạng người vong bản, họ nhập cảng một cái chủ nghĩa ngoại lai ở đâu ấy, cũng hô hào xây dựng nên cảnh bồng lai…. Ngược với cảnh hoà bình êm đềm, để đưa xóm làng vào một cuộc cách mạng long trời lở đất, Việt Nam chưa hề thấy bao giờ!

Chiều chiều sau việc đồng áng, bà con về cầu ao rửa chân tay, cầy cuốc, chuẩn bị cơm tối, tiếng trống ếch đã rộn rã trên các đường ngõ trong làng, tiếng hô loa nổi lên mời bà con đi họp, họ chờ đầy đủ không thiếu một ai. Đi họp đầy đủ, chứ ai mà dám ở nhà. Có thể đầu làng một đám lửa bốc lên ở một đống rơm, một chuồng lợn. Người ta có ý đốt và đổ cho bọn địch không chịu đi họp đã gây nên. Chỗ khác, những viên đá, viên gạch ném ra đường ngăn cản đội, hoặc bà con đi họp, là do bọn địch không chịu đi họp gây nên.

Vào phòng họp, đội dõng dạc tuyên bố: “Bà con nông dân đề cao cảnh giác, vì địch nó ngồi ở đằng sau ta…”. Người ngồi sau run sợ…! Một lúc nữa, đội lại nói: “Bà con cảnh giác, địch nó ngồi ngay trước mặt ta”. Ngồi trước ngồi sau đều là địch cả. Không còn biết chọn chỗ nào nên ngồi? Sợ sệt và sợ sệt…!

Ai nấy ngồi yên chỗ, bắt đầu cuộc “đấu tố”. Tố cáo tội ác giai cấp bóc lột, đấu tranh đánh đổ giai cấp bóc lột đó. Mọi người bắt đầu cuộc kể khổ, để tố cáo tội ác của bọn địa chủ cường hào ác bá. Những tội ác được bịa đặt ra nhiều hơn và nặng nề hơn sự thật.

“Tôi vay hắn ta mấy bát gạo, hắn ta bắt tôi viết văn tự thế bằng một sào ruộng. Tôi không có gì trả, thế là hắn ăn không sào ruộng của tôi. Và cứ mấy lần vay như vậy, rồi không có gì trả, thế là không còn một mẩu đất để cắm dùi”.

“Tôi cấy tô cho nó, chẳng may trời để mất mùa, vì bão lụt, nó cứ thu tô như chẳng có tai hoạ gì xẩy ra. Chẳng có gì mà nộp, nó cho người đến tháo bộ cửa, dỡ mấy gian nhà tôi….”

“Tôi nghèo khổ, đi làm thuê cho nhà nó, ăn đói, ăn khát, nó còn đánh đập, tiền công không trả, nhà nó tìm cách đuổi tôi đi để quỵt công….”

Và nhiều thứ tội khác, chung quy chỉ là tội tàn bạo, bóc lột, đổ trên những người bị quy là địa chủ, hay ác ôn, cường hào ác bá. Có thể là tội cá biệt nhưng nay là tội chung. ai là đối tượng thì được khoác cho những tội đó. Người nông dân thật thà chất phác, mấy ai nghĩ ra được cách tố cáo, tất cả đã được dậy bảo, được Đội “mớm” cho trước.

Thế rồi đấu, đấu tranh với địa chủ, thì phải có khí thế, chưa quen thì phải tập. Chưa có ai xuất hiện để mà đấu, thì có thể dùng cái cột nhà thay thế. Bà con và nhất là các phụ nữ. Giơ tay xỉa xói vào cái cột nhà: “Mày đã cướp của tao, mày đã đốt nhà tao, mày đã đánh đập tao thật tàn bạo, tao khó nhọc làm giầu cho mày, mà mày cho tao ăn đói ăn khát…”. Tất cả phải được nhuần nhuyễn, từ cử chỉ đến lời nói, để khi gặp “người thật” không ngượng ngùng ái ngại.

Đến nỗi mà một người phụ nữ đứng tuổi, rất thương người cha già chị săn sóc hằng ngày. Chị nói với bố: “Ông có biết tôi là ai không?”. Người cha ngậm ngùi trước nhìn đứa con dứt ruột của mình và nói:: “Thưa bà, con là người đẻ ra bà ạ”. Lời thưa não nùng thảm thương, nhưng phải hỏi cái sức ma quỉ nào đó đã thúc đẩy người con chất vấn người bố như thế? Cứ đó mà luận ra những người khởi xướng!

Một bầu khí sợ hãi lan tràn khắp nơi. Không hiểu tự đâu, đội cải cách có cái tài làm cho mọi người sợ thế. Tôi cho là có ma quỉ đứng đằng sau để giật dây. Không ai dám đến nhà ai, không ai dám gặp nhau, nói chuyện với nhau. Gặp gỡ hay chuyện trò có thể một lúc nào đó, bị coi là âm mưu tìm cách phá hoại cải cách. Tội gì, chứ bị cáo là phá hoại, thì chỉ có mà chết. “Nhất Đội, nhì Trời cơ mà”. Để tăng thêm nỗi sợ h•i, chỗ này hay chỗ kia, một đống rơm, một chuồng lợn được đốt lên, và phao tin kẻ địch phá hoại, không chịu đi họp đã gây ra. Như thế, ai còn dám ở nhà nữa? Chỗ khác tung tin, bọn phá hoại nấp trong nhà, chờ Đội đi qua là ném gạch, ném đá. ai nấy đi họp cho nhanh, kẻo ở nhà dễ “bị phát hiện” là kẻ địch.

Vào buồng họp, Đội nghiêm nghị tuyên bố: “Kẻ địch nó ngồi ngay trước mắt ta”. Những người ngồi trước giật mình! Lúc sau đội lại nói: “Kẻ địch nó ngồi đàng sau chúng ta”. Người ngồi sau thất đảm! Ngồi đâu cũng sợ hãi, không yên. Thế rồi ai cũng phải phát biểu, không có truyện thì bịa truyện, nói dối, vu cáo. ăn không nói có…, là đường lối chính sách.

Đội dùng những phương pháp khủng bố tinh thần, từ Liên Xô, nhất là từ Trung Quốc. Văn hoá, não trạng của người Tàu với người ta dễ đồng dạng, nên ta học được rất nhiều của Tàu, được coi như bậc thày.

Tôi còn nhớ, trong một buổi họp ở bên Tàu, một người tố cáo người kia, được gán cho là địa chủ, thế này: “Nó đổ cho tôi ăn trộm cái trứng gà của nhà nó. Nó lý luận, cái trứng đó đem ấp, nở ra một con gà, con gà đó lại đẻ ra hàng chục trứng. Từ hàng chục trứng này, lại nở ra một đàn gà. Đàn gà tăng lên, ít lâu thành trăm con, bán đi làm gì mà không mua được đôi lợn, rồi lợn tăng cân, bán đi làm gì lại không tậu được đôi bò, rồi cứ thế dùng tiền bán đi mà xây nhà, tậu ruộng. ấy tội nó ăn cắp của tôi, gây thiệt hại to lớn đến thế. ông bà nông dân nghĩ thế nào? Toàn thể hội nghị đã được học tập đồng thanh hô: “Tịch thu tài sản của nó, còn nó có đáng chết hay không, là phán quyết của Toà án nhân dân”.

Cũng một chuyện khác xảy ra bên Trung Quốc thời cải cách mà Việt Nam bắt chước. ở một thành phố trước kia có nhà “tiểu nhi” trại mồ côi do các bà phước đảm trách, các trẻ đưa đến hội tiểu nhi thường là các hài nhi hoặc là trẻ em bị bỏ rơi. Các bà nhặt được hoặc có ai đưa tới các bà đón nhận, rửa tội cho chúng. Thường là không nuôi được, các bà lo chôn cất hài nhi đó. Có rất nhiều.

Đội cải cách bắt các bà khai quật các mồ, hài cốt chất đầy từng thúng, cho lên xe ô tô, các bà đi theo sau để họ bêu riếu tội ác họ gán cho các bà. Các bà đứng trên xe, với những hài cốt, xe đi qua các phố, tiếng loa quát: “Đây là những kẻ giết người, chúng đã giết từng ngàn từng vạn hài nhi”. Dĩ nhiên là các bà đứng yên đó không lời thanh minh, chỉ có những kẻ hai bên đường phố lên tiếng phỉ báng: “Bọn giết người”.

  1. Tuyen Vo
    23/03/2011 lúc 10:46

    Sao không thấy ai còm hết dzậy? Chủ đề “nhạy cảm” wá hử? Đồng bào nghe Churchill nói có rõ không:
    “Those that fail to learn from history, are doomed to repeat it.”
    Bác nào muốn tham khảo về Cải cách ruộng đất, Cải cách điền địa, & luật Người cày có ruông thì có thể đọc ở đây: http://daihocsuphamsaigon.org/bienkhao/caicachdiendia.html
    Kính

  2. nguyen thi nha trang
    23/03/2011 lúc 13:26

    Có Nha Trang nè ! nhưng đồng quan điểm làm sao ” phản biện ” đây ?! Tuyen Vo !!!

  3. nguyen thi nha trang
    24/03/2011 lúc 23:37

    Từ từ chị sẽ ” nghiền ngẫm ” hết Blog của em ! À , mà Blog của em sao hợp với ” tạng ” của chị vậy không biết ! thấy chị ngồi trước máy , con gái hỏi : – má vào trang cô Phay Van phải không ? chị cười : ừ !
    nó nói : con biết ngay mà .
    ( Nó là ” cô giáo ” dạy chị sử dụng máy vi tính đó em )

  4. nguyen thi nha trang
    25/03/2011 lúc 16:30

    Sau 1975 , cuộc đời chị và gia đình có nhiều nỗi thăng trầm trong đau thương hòa lẫn nước mắt ( có rất nhiều gia đình ở miền nam này có cùng cảnh ngộ như gia đình chị ), nó là nỗi đau hận , vì vậy chị luôn chôn chặt trong lòng . Phay Van , mới quen ,nhưng chị cảm nhận được sự đồng cảm rất tinh tế ỏ em , rất cám ơn em , nhưng cảm thông cho chị được khép kín đoạn đời đầy nước mắt này nhé . Tuy vậy , chị cũng phác thảo vài nét hiện nay để em mường tượng nhé : chị 58 tuổi , có 3 cháu ( 1 trai đầu , 2 gái ) các cháu đã tốt nghiệp ra trường có việc làm ổn định ( Các cháu đều theo nghề dạy học như mẹ ngày xưa . Con bé út chị nói ở trên về thăm ba má 20 ngày , cháu dạy ở ĐHBKTPHCM , nó là đứa liếng láu nhất đấy em ).
    Sau nhiều nghề linh tinh tất bật mưu sinh , giờ gia đình chị ổn định dần với cái quán tạp hóa ở chợ gần nhà … cố gắng sống vui để nhìn , nâng đỡ và dìu các con bước vào đời vững vàng trên đôi chân của mình , phải không Phay Van em ? chỉ vài nét vậy thôi nghe em .

  5. nguyen thi nha trang
    26/03/2011 lúc 22:33

    À , gia đình chị hiện sống ở Chợ Lầu – Bình Thuận ( quê mẹ của chị ) .
    Phay Van , tối qua vào trang Đại Học Sư Phạm Sài Gòn ( hình như em mới đưa lên ? ) đọc bài : ” Hai hội ngộ – Một tâm tình ” của cô Nguyễn Thị Ngọc Dung , mà muốn khóc , đọc mà như thấy có phần đời của mình phảng phất trong đó , nhưng mừng cho cô Dung vì cô có phần hậu đẹp . còn mình thì …!!! Chị lại nghĩ và nói linh tinh rồi , thôi chị không nhắc nữa nghe …

    • 28/03/2011 lúc 08:08

      Trang Đại Học Sư Phạm Sài Gòn là của bạn Tuyen Vo giới thiệu đấy chị. Hồi xưa chị học ở trường này?

  6. nguyen thi nha trang
    26/03/2011 lúc 23:09

    Gởi comment trên xong , nhân em nhắc ” loại cm 1975 ” chợt nhớ câu ca dao đen thời đó hay truyền :
    ” Việt Cộng , đứa giết đứa chừa .
    Ba Mươi , giết hết cho vừa lòng dân “.
    Rùng mình khi nhớ lại những hành động lập công lấy điểm với chủ để hại người của loại cm 1975 này !

  7. Tuyen Vo
    27/03/2011 lúc 18:41

    @Nha Trang: We forgive but not forget!
    Em là một Phật tử nên em tin vào Cộng Nghiệp & cái lẽ tự nhiên của Nghiệp. Mọi chuyện đã qua nên cho nó qua cho nhẹ lòng vì ngày đáo hạn cho món nợ đồng lần này cũng không còn lâu nữa.
    Tiên trách kỷ, hậu trách nhân! Chúng ta đã không học bài, không thuộc bài, và không làm bài đầy đủ.Thế hệ kế tiếp đã học những bài học đáng giá từ khu kinh tế mới, trại cải tạo, bãi vượt biên, trại tỵ nạn,vĩa hè đánh giày hay bán thuốc lá, xóm chị em, chợ trời,…và sẽ tự rút ra bài học là làm thế nào để tránh một thảm cảnh lặp lại.
    Chúc chị vui sống!
    Kính,

    • Tuyen Vo
      28/03/2011 lúc 09:28

      Nó không tuột dốc đâu mà nó đang rơi vào Hố thẳm (Tưởng nhớ PCT chút 🙂
      Bác hiểu lầm ý em rùi. Em đang nói với chính em & nhưng người như em (hậu sinh chị Nha Trang) đã trải qua những thảm cảnh đó. Bọn em đã học được bài học đắt giá bằng máu & nước mắt của những tiền bối trong khu kinh tế mới, trại cải tạo, bãi vượt biên, trại tỵ nạn,vĩa hè đánh giày hay bán thuốc lá, xóm chị em, chợ trời. Đối diện với thất bại là chuyện chẵng dễ dàng gì nhưng nếu không thì chẵng thể nào có chiến thắng ngày mai được. Trước khi cáo buộc những người đó (CM30), mình nên nhìn lại mình đã mắc sai lầm gì để thảm cảnh đó xảy ra. Đồng minh phản bội ta hay ta là một đồng minh thiểu năng? Tháng Ba gãy súng hay một phần chúng ta đã bỏ súng?
      Những bạn trẻ mà bác nói, âu cũng là cái Nghiệp của họ vậy. Em cũng không quan tâm lắm tới họ vì những cá nhân ảnh hưởng, thành phần tinh hoa, & những biến cố bất ngờ sẽ viết trang sử khác chứ không phải là họ.
      Kính,

  8. nguyen thi nha trang
    28/03/2011 lúc 21:02

    @TuyenVo : Chào bạn , cả ngày nay bận việc , giờ mới trò chuyện được cùng với bạn đây , thông cảm Tuyen Vo nghe !
    Cám ơn bạn về lời chúc . Đọc comment của bạn mà thấy lòng hơi trĩu nặng !
    do lẽ : thứ nhất , làm sao mà nguôi ngoai và quên được cái dĩ vãng của 1 giai đoạn lịch sủ đen tối , tác động và ảnh hưởng nặng nề đến biết bao nhiêu số phận con người . thứ hai , bạn nói đúng , thế hệ ông , cha , chú , các anh , các chị …phải chịu trách nhiệm với các thế hệ sau về sự ” không học bài và không thuộc bài của mình ” . thứ ba , không biết từ khi nào ( có lẽ do tác động và ảnh hưởng đầy sức thuyết phục của 3 cuốn hồi ký : Thép Đen của Đặng Chí Bình , Tôi Phải Sống của LM Nguyễn Hữu Lễ và Mười Bảy Năm Trong Các Trại Cải Tạo của KALE ) , trong tôi đã có 1 cách nhìn khác với tập đoàn cs đang nắm quyền , với Tôi cs là 1 tập đoàn XÃ HỘI ĐEN , mà xhđ thì như chúng ta đã biết chúng có từ 1 thủ đoạn độc ác nào …để đạt được mục đích …vậy thì vấn đề đặt ra là : thế hệ kế tiếp có tính đến yếu tố xhđ này trong đấu tranh với cs không ?hay vẫn cứ ” lịch sự ” đấu tranh để rồi bị bẽ gãy 1 cách oan uổng , để lại bao xót xa cho mọi người ! Tuyen Vo , Tôi mến bạn qua các comments ở các entry trước về sự sắc sảo đặt vấn đề cũng như các lập luận của bạn . Bạn suy nghĩ gì về yếu tố xhđ của cs mà tôi nêu ? chỉ là trò chuyện thôi nghe Tuyen Vo , đừng mang tranh luận vào nhé !
    Thân ái ,

    P/S : nếu không cho là khiếm nhã , mình xin hỏi : Bạn đang ở trong nước ?
    Thân ái ,

    • Tuyen Vo
      28/03/2011 lúc 22:36

      @ Nha Trang: Giống như một người thân đã về miền miên viễn, dù ta có đau lòng tiếc thương thì cũng không làm người ta sống lại được.
      Ngôn từ chỉ là cái vỏ. Nếu chúng ta gọi họ là xhđ thì hơi coi thường họ vì xhđ ngụ ý là thiểu số & trong bóng tối trốn tránh luật pháp. Nói rõ hơn, dân chúng như thế nào, chính trị (phủ) sẽ như thế ấy. Em hầu như không có bất cứ hy vọng nào sẽ có một thể chế chính trị lấy dân làm trọng như bác chủ nhà mơ ước trong vòng năm muơi năm tới.Giấc mơ con nhưng (nói dại) có thể đè nát thân xác em là; trong vòng 10 năm tới; dân Việt chạy xe đúng luật & biết nhường nhau, chịu khó đi bộ & xếp hàng tự nguyện. Lịch sự hay không thì chưa xét nhưng không ai có thể xếp hàng một mình cũng như một mình chạy xe đúng luật giữa đường phố Saigon! Em xin phép không nói tới những chuyện to tát như trách nhiệm công dân hay thể chế cộng hòa; tinh thần thượng tôn luật pháp hay tôn trọng sự khác biệt, blahblah.
      Em đang ở trong nước. Nghe nói con chị dạy ở ĐHBK chắc từng học ở đó?
      Kính,

      • 29/03/2011 lúc 12:30

        Gọi là mafia thì đúng hơn chăng? 😀

      • Tuyen Vo
        29/03/2011 lúc 13:41

        Em nghĩ họ tự đặt tên cho họ là gì thì mình cũng nên gọi theo cho phải phép. Bác gọi là mafia,lỡ mafia thiệt ở Biên Hòa tới nhà bác thắc mắc cũng mệt 🙂 Mafia cũng vẫn là thiểu số và phải họat động ngầm bác à. Em đâu thấy Bố Già Vito Corleone treo hình khắp các trụ đèn ở Newyork hay cho đàn em mang súng xếp hàng diễn hành ở Times Square 🙂
        Em chỉ nghĩ là có nhiều lý do dẫn tới tình trạng đó trong đó cũng có phần “đóng góp” của đám đông ngồi xung quanh hơn là “tất cả lỗi tại họ, lỗi tại họ mọi đàng”.
        Trong vật lý có khái niệm critical mass (khối lượng tới hạn). A-bomb chỉ nổ khi đủ critical mass và được kích nổ (detonation). Khi đa số của đám đông ngồi lố nhố trong cuộc đấu tố trong hình trên ; bằng trải nghiệm & lý lẽ; cho rằng những việc làm của bác địa chủ kia là bình thuờng thì số phận của ông ta có thể đã khác. Em có đọc một cái study nói về một lý do thất bại của công cuộc “hợp tác xã nông nghiệp” ở miền Tây sau năm 1975 là do sự phản đối (công khai & ngấm ngầm) của tầng lớp trung nông đông đảo ở đó ra đời nhờ vào cuộc Cải cách điền địa & Luật Người cày có ruộng trước năm 1975!
        Để tăng “critical mass” thì cần khá nhiều thời gian; như Âu châu cũng tốn gần ngàn năm đêm dài Trung cổ. Ở xứ mình; nhờ internet & các phương tiện kỹ thuật khác em nghĩ nó sẽ tăng nhanh hơn khá nhiều so với thời Trung cổ chỉ có giấy, bút & xe ngựa.
        Kính,

  9. nguyen thi nha trang
    28/03/2011 lúc 22:04

    @Phay Van : Ôi , Đại Học Sư Phạm Sài Gòn là mơ ước của chị , nhưng lúc ấy Ba Má chị không muốn con gái học xa nhà nên khuyên chị học Sư Phạm Nha Trang để dạy tiểu học thôi em à ( nói em đừng cười , lúc ấy chị cũng ” bày đặt có người yêu ” , ổng cũng không muốn xa chị , thế là đồng ý ở lại Nha Trang ). Nghĩ lại cũng tiêng tiếc , nhưng không ân hận vì chị có Ông Bạn Đời tuyệt vời và 2 đứa con gái thực hiện được ước mơ ngày xưa của Mẹ ( cả 2 cháu đều tốt nghiệp khoa Anh Đại Học Sư Phạm tphcm em ạ ) .

  10. nguyen thi nha trang
    29/03/2011 lúc 00:01

    @ Tuyen Vo : nếu có thời gian rãnh ,Tuyen Vo vào google đọc thử 3 hồi ký mình nêu trên ,
    để phần nào thấy được cách hành xử của csvn có giông giống xhđ ( nhưng rất tinh vi ) không nhé !
    * À , cháu nó xuất thân từ khoa Anh ĐHSP , và hiện đang dạy tiếng Anh ở ĐHBK Tuyen Vo à .
    Thân ái ,

  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: