Tôi Không Viết Nổi Một Câu Thơ

ChungtalaTUDO-nhanquyen4ab-DANLAMBAO

Kính tặng Blogger Điếu Cày và các tù nhân lương tâm

Tôi không viết nổi một câu thơ
Bởi hai tay run rẩy
Như người tuyệt thực một tháng trường không còn sinh khí
Nhưng cái đầu vẫn thẳng, đôi mắt vẫn rực tia lửa cháy

Tôi không viết nổi câu êm đềm lục bát
Bởi lục bát phải ngọt ngào như ca dao thuở mẹ ru
Mà ca dao xứ mình còn đâu nữa
Ầu ơ…
Con ơi biển mẹ nát nhầu
Đất cha ứa máu… lòng đau chín chiều

Tôi không viết nổi bài thơ thất ngôn
Bởi thơ thất ngôn dành cho tâm yên bình
Mà tâm tôi, tâm anh, là quê mẹ điêu linh
Đau nỗi người dân thiếu ruộng cày
Trẻ thơ không có tuổi thơ ngây
Đau đời thiếu nữ bèo trôi giạt
Đau mảnh quê hương giặc xéo giày

Tôi cũng không gieo nổi vần cho thơ năm chữ
Bởi đó là thơ của tình yêu
Làm sao lãng mạn, làm sao mộng mơ… trong tủi nhục, đói nghèo?
Người già buồn lang thang
Chưa vơi chồng vé số
Người thương binh âm thầm
Ngắm đời mình mờ ố

Tôi chỉ có thể viết nên những câu thơ tự do
Không vần, không điệu
Bởi nỗi uất hờn không có bến bờ
Bởi niềm đau là không biên giới
Vần điệu là nhịp đập của trái tim
Thi tứ thoát ra từ mạch máu
Nhiều người cùng viết những vần thơ tự do
Sức mạnh sẽ vươn lên từ đấy.

Hạ Huyên 72 (Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh)

Advertisements
  1. Không có bình luận
  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: