Trang chủ > Nhà văn Trần Hoài Thư và TQBT > Giới thiệu Trường xưa

Giới thiệu Trường xưa

Các bạn thân mến,

Nguyệt Mai và Phay Văn trân trọng giới thiệu với các bạn một số tài liệu hiếm quý về “Thơ Văn Học Trò” do nhà văn Trần Hoài Thư đã sưu tầm và thực hiện trong tạp chí Thư Quán Bản Thảo số 35. Như trong lời giới thiệu ông đã viết: “Mong rằng chủ đề này sẽ mang lại ít nhiều những hoài niệm về những ngôi trường xưa của quí bạn… Và thêm một lần để chứng tỏ về một nền văn học miền Nam ngay lúc chúng ta còn ngồi trên ghế nhà trường…”

Xin chân thành cám ơn nhà văn Trần Hoài Thư đã tặng lại cho Nguyệt Mai và các bạn trên trang nhà Phay Văn như một quà tặng văn chương. Nếu các bạn muốn có tập tài liệu này để giữ trong máy của các bạn (dạng ebook), xin liên lạc với Phay Văn.

.

Xin phép giới thiệu một vài trang đầu Thư Quán Bản Thảo số 35:

CHỦ ĐỀ THƠ VĂN
HỌC TRÒ

LTS: Người ta thường nói tuổi học trò là tuổi đẹp nhất, như những bài thơ tình của Nguyên Sa, nhưng quả thật, khi đọc lại những trang văn thơ học trò của thời chiến, không khỏi rưng rưng. Bởi người học trò thời ấy, cái thời mà “Ta hỏng tú tài ta đợi ngày đi/Đau lòng ta muốn khóc” (thơ Nguyễn Tất Nhiên), cái thời hầu hết đều mang theo nỗi buồn trên sách vở. Tiếng nổ vẫn nghe đêm đêm. Người thân ở ngoài chiến trường. Hay người yêu, người bạn học có người tử trận hay bị trở về với đôi nạng gỗ…

Những trang kế tiếp là những bài viết được trích từ một số giai phẩm đặc san của các trường trung học miền Nam trước 1975 mà chúng tôi may mắn sưu tầm được.

Mong rằng chủ đề này sẽ mang lại ít nhiều những hoài niệm về những ngôi trường xưa của quí bạn. Về tờ bích báo, giai phẩm bạn đã có lần có mặt, về những áng mây bên ngoài khung cửa, về những gương mặt nhớ nhớ và quên quên.

Và thêm một lần để chứng tỏ về một nền văn học miền Nam ngay lúc chúng ta còn ngồi trên ghế nhà trường. Như trên một trang báo của trường trung học Gò Công sau đây.

Giai phẩm Xuân Chu văn An 1975

.

Giai phẩm Xuân Petrus Ký 1971

.

Giai phẩm Xuân Gia Long - 1968

.

Giai phẩm Lê văn Duyệt 1966

.

Giai phẩm Xuân Trưng Vương - 1968

.

Giai phẩm trung học Duy Tân Phan Rang 1973

.

Giai phẩm Xuân Nguyễn Du 1974

.

Giai phẩm xuân Phan Thanh Giản – 1964

.

Giai phẩm Quốc Gia Nghĩa Tử Quí Sửu

.

Kính thưa các bác,
Một tài liệu rất quý, phải không ạ.

Chúng ta cùng cảm ơn nhà văn Trần Hoài Thư và một cầu nối rất dễ thương là chị Trần thị Nguyệt Mai.

Advertisements
  1. Lãng Tử
    08/01/2012 lúc 09:57

    Anh Công Thành ơi, mọi lần có entry mới, anh luôn vào trang nhà cô Phay Van trước, nay là Lãng Tử tôi trước anh một bước đây nhé…hehehe…

    • Mai
      08/01/2012 lúc 11:06

      Anh Lãng Tử:
      Chúc mừng anh là người đầu tiên mở cửa nhà.
      Luôn vui và ghé trang Phay Van thường xuyên anh nhé!

    • Công Thành
      08/01/2012 lúc 11:38

      Anh Lãng Tử: chào anh!
      Vâng, lần này Công Thành tôi chậm hơn anh và bác Phạm Hoàng Trọng rồi!
      Công Thành rất vui…chắc sẽ hứa hẹn một entry đầy những ý kiến thú vị đây, vì anh ” mở hàng” entry mới đó nhé.
      Chúng ta cùng…thi đua…”mở hàng”…nhà cô Phay…anh Lãng Tử nghe…hehehe…

    • Công Thành
      08/01/2012 lúc 11:44

      Không có đâu…cô Phay Van ơi, Bà nhà tôi… ” hi sinh”…giữ các cháu…cho Công Thành tôi..lóc cóc, lụi cụi…gõ phím…đây cô ơi…hehehe…
      Lụi cụi…gõ…đâu có biết anh Lãng Tử và bác Phạm Hoàng Trọng…” len lén “…vào nhà cô đâu…hehehe…

      Vui một chút…đừng giận anh Lãng Tử và bác Hoàng Trọng nhé…

    • Nguyễn thị Nha Trang
      08/01/2012 lúc 21:34

      @ Anh Công Thành : Chào anh !

      Nha Trang xin lỗi anh , vì hôm qua chưa hồi đáp cho anh ở entry trước nha !
      Lý do là : khi đang gõ hồi đáp cho anh…thì bị sự cố mất điện anh ạ , mãi đến 16g chiều nay điện lực mới khắc phục xong…
      Anh thông cảm nghen !

      Ôi chao ! Vậy là Bảo Trâm…tuyệt vời quá rồi : Bảo Trâm lo công việc… ” hậu phương ” để anh Công Thành chiến đấu nơi…” tiền tuyến “…! hi..hi..

      Vui anh chị nhé…

      • Công Thành
        09/01/2012 lúc 12:09

        Chị Nha Trang: Chào chị, không sao đâu chị!
        Công Thành tôi thấu hiểu điều này mà, vì tôi cũng đã từng nhiều lần rất bức bối khi…mạng mất…hoặc…cúp điện…đó chị!
        Cứ chân tình với nhau là tốt rồi…
        Vui chị nhé!
        À, thi thoảng nói…anh ấy…vào chơi cho vui, đi chị Nha Trang…

    • Công Thành
      09/01/2012 lúc 12:13

      Phay Van: Rồi, rồi…bà nhà cám ơn Phay Van, và nói cô thông cảm vì không vào chơi thường xuyên được đó!

  2. Lãng Tử
    08/01/2012 lúc 10:12

    Bộ sưu tập những Giai phẩm đặc san Xuân trong entry này của các trường học trước 1975, rất có giá trị về mặt tinh thần với những ai đã từng là học sinh, cũng như Gs… qua các thế hệ ở miền Nam!
    Cám ơn nhà văn Trần Hoài Thư đã có lòng, có công sưu tầm và chia sẻ lại với mọi người.
    Cũng cám ơn cô Mai và cô Phay Van đã post lên giới thiệu.

    Quý lắm! Đáng trân trọng lắm!
    Vì có lẽ hiện nay ở trong nước…, chắc là không có ai còn lưu giữ được những trang báo quý hiếm này…sau những đợt truy quét đầy thô bạo và mê muội ngu xuẩn của cái gọi là…” những tàn dư văn hoá phản động ” ( sic ) của nhà cầm quyền sau 1975!!!

  3. Lãng Tử
    08/01/2012 lúc 10:20

    Xem tấm hình ” Giai Phẩm Xuân Quí Sửu ” của trường Quốc Gia Nghĩa Tử, Lãng Tử tôi chợt liên tưởng và nhớ có đọc một bài này, liên quan đến các cựu học sinh trường Quốc Gia Nghĩa Tử, xin chia sẻ lại các bác đọc…thư giản tham khảo…

    Gõ Google: ” quocgianghiatu.org – Quốc Gia Nghĩa Tử Heritage: Về việc bảo quản và trùng tu nghĩa trang Biên Hoà “

    • 08/01/2012 lúc 10:51

      Bác Lãng Tử: Dạ, cảm ơn bác đã chia sẻ thông tin về trường Quốc Gia Nghĩa Tử.

      Kính mời các bác xem bài này (trong TQBT 35) nhé:

      NGUYỄN TRƯƠNG HIỀN
      (trích giai phẩm trường Quốc gia nghĩa tử -1973)

  4. Phạm Hoàng Trọng
    08/01/2012 lúc 10:36

    Cám ơn những người sưu tầm những trang báo Giai phẩm Xuân cũ, đã giúp người đọc có thêm một góc nhìn về những sinh hoạt văn học, của học sinh các trường trung học ở miền Nam trước 1975, điều mà những thế hệ học sinh trung học ở miền Bắc cùng thời rất bị thiệt thòi, vì…” Không bao giờ có được sự tự do ” những sinh hoạt văn học đáng yêu của tuổi học sinh như thế này!

    • Trần thị Bảo Vân
      08/01/2012 lúc 13:24

      Bác Phạm Hoàng Trọng và chị Năm:

      ” Học sinh miền Bắc hồi đó được dạy cho lòng căm thù ” Mỹ-nguỵ ”

      Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm.., là một bằng chứng hùng hồn cho sự nhồi sọ ” căm thù Mỹ-nguỵ”

      Út là thế hệ sinh ra khi đất nước không còn chiến tranh, nhưng đọc những cuốn sách loại này, Út cảm thấy..tội nghiệp và thương hại..dùm cho..các thế hệ học sinh và ” trí thức xhcn “..bị nhồi sọ và lường gạt nhiều quá!
      Thế mà họ cứ” ngu xuẩn” khệnh khạng một cách..ngu xuẩn!!!

    • Dong
      09/01/2012 lúc 16:23

      Đúng thế bác Trọng ạ. Cảm giác là tính nhân văn, nhân đạo được đề cao trong xã hội miền Nam trước 1975. Chiến tranh là chuyện của người lớn, còn tuổi thơ, tuổi trẻ phải được quyền mơ mộng. Những ai được hưởng một tuổi thơ ấy thì may mắn, những ai bị tước đoạt (bởi người lớn) thì thật thiệt thòi. Vậy thì, có nên nặng lời với những người bị thiệt thòi như thế không Bảo Vân? Đất nước này đang và sẽ được định đoạt bởi những người thuộc thế hệ Bảo Vân đấy.

      • Dong
        09/01/2012 lúc 22:33

        Vì nhiều nguyên nhân lịch sử, đất nước chúng ta bị chia cắt. Sau 1975 tưởng đâu đã sum họp, nhưng tiếc rằng vẫn chưa bao giờ có sự thống nhất trong lòng người như anh em một nhà. Mình rất tiếc rằng những vết hằn chia cách ấy vẫn còn váng vất ngay cả trong tâm hồn những cô bé cậu bé thế hệ như Bảo Vân của chúng ta.
        Bao giờ mới thật sự sum họp, thống nhất và yêu thương nhau nữa đây? Buồn thật.

      • Trần thị Bảo Vân
        10/01/2012 lúc 13:14

        Bác Dong kính: Trước tiên Bảo Vân con cám ơn bác đã đọc còm của con và nêu lên suy nghĩ của Bác.
        Bảo Vân con, chưa dám tranh luận với bác – vì sợ vô phép với người lớn -, nhưng vì Bác đã “hỏi” con, do đó con cũng xin phép Bác cho con nêu lên suy nghĩ của mình; nếu vô tình có gì thất lễ, Bảo Vân con mong bác..đừng mắng và chỉ dạy con thêm ạ. Bảo Vân con cám ơn bác trước.
        Thưa bác Dong, trong còm bác hỏi con: ” Vậy thì có nên nặng lời với những người bị thiệt thòi như thế không Bảo Vân? ”
        Thưa bác, con xin khẳng định và trả lời ngay ạ: ” Không nặng lời một chút nào cả! ”

        Bởi lẽ, so với câu..mang những lời kẻ cả, khệnh khạng, xúi dục đầy chia rẽ căm thù, miệt thị, chửi rủa, bài xích.. của cả một hệ thống tuyên truyền nhồi sọ chính trị của miền Bắc, với tất cả người MIỀN NAM như sau:

        ” MỘT BÈ LŨ TAY SAI NGUỴ QUÂN, NGUỴ QUYỀN ÔM CHÂN ĐẾ QUỐC MỸ ”

        Thưa bác Dong: Câu nào NẶNG LỜI hơn câu nào ạ?! Bác có thể..chỉ dạy con thêm chứ ạ?

        Thưa bác Dong, Đọc và tìm hiểu sách báo cũng như trên mạng, Bảo Vân con nhận thấy ” Nguỵ quân, nguỵ quyền ” ở Miền Nam..toàn là những người TRÍ THỨC ĐÚNG NGHĨA.. không ạ! Chứ không như kiểu.. TRÍ THỨC DỎM của miền Bắc xhcn..đâu ạ!
        Con xin minh dẫn bằng chứng: Bác vào trang ” Tạp chí Gs dỏm VN “..có trong blog của chị Phay Van..thì rõ..đấy ạ!

        Thưa bác Dong, Bác..buồn..vì: “…những vết hằn chia cách ấy vẫn còn váng vất ngay cả trong tâm hồn những cô bé cậu bé thế hệ như Bảo Vân của chúng ta..”

        Thưa bác, Bảo Vân con.. chưa đồng ý từ ” váng vất”..bác dùng! Mà phải nói thẳng đây là suy nghĩ THẬT SỰ của thế hệ trẻ chúng con, vì bị..lừa dối che mắt!!!
        Bác gõ google đọc bài này sẽ rõ là không phải mình Bảo Vân con suy nghĩ như thế đâu:

        ” Đâu là sự thật – namtong.org ”

        Bác có thể cho con biết suy nghĩ thật của bác..sau khi đọc còm của con, cũng như các bài mà con nêu trong còm này của con..được chứ ạ?

        Con kính chào bác, chúc bác luôn mạnh khoẻ ạ..

      • Trần thị Bảo Vân
        10/01/2012 lúc 13:23

        Chị Năm: Út đồng ý..một phần trong quan điểm của chị; nhưng út xin trích dẫn ra đây một vài đoạn của một tác giả trẻ, chỉ hơn út cỡ..4 hay 5 tuổi thôi ( Út xin phép chị..út dấu tên tác giả ), và nó cũng..giống với suy nghĩ của út đó..chị Năm:

        1/ “.. Im lặng trước nghịch lý chính là đồng ý với sự nghịch lý đang diễn ra, và điều ấy là thiếu trách nhiệm với bản thân mình, cũng như thiếu tinh thần xã hội với đất nước, (…)chủ động hay bị động hợp tác với cái cơ chế phản tiến bộ là một gánh nặng tội lỗi..”

        2/ “..Việt Nam hiện nay là một trong những xứ sở của điều nghịch lý. Đây là cái xã hội mà những kẻ kém tài kém đức lại thăng tiến nhanh nhất và đạt được địa vị cao nhất..”

        3/ “..Sự an phận do sợ hãi và thiếu hiểu biết khiến người ta im lặng chấp nhận nghịch lý trong bất cứ lĩnh vực nào cũng là biểu hiện..bệnh hoạn..”

        4/ “..Là những thanh niên mang trong mình lý tưởng vượt qua trở ngại để chinh phục, để đạt đến sự canh tân trong cuộc sống cá nhân và cho đất nước, chúng ta phải làm gì đó để tỏ thái độ rõ ràng đối với những sự việc bất công phi lý..”

        Chị Năm ơi.., út đọc tìm hiểu còn nhiều nhiều..lắm, nhưng một vài câu trích dẫn như thế, để nói rằng..thế hệ trẻ, trong đó có em..luôn luôn hướng đến chân lý.., vì út luôn tin tưởng:

        ” TRUTH WILL CONQUER !”

    • Dong
      10/01/2012 lúc 15:58

      Mình hiểu chứ Bảo Vân. Những gì người ta tuyên truyền trong thời gian chiến tranh trước 1975 còn kinh khủng hơn nhiều, nặng nề hơn nhiều. Bởi tuyên truyền cũng là một trận chiến mà, từ thời cổ đại thì vũ khí tuyên truyền cũng đã được sử dụng trong chiến tranh, những cuộc chiến tranh đơn sơ, chưa vì ý thức hệ. Hãy xem phim cổ trang, Tây cũng như Tàu, cứ phải mắng mỏ nhau trước đã rồi mới thúc ngựa chĩa giáo vào nhau. Trường ca I-li-át và Ô-đi-xê đầy những trận khẩu chiến như vậy.
      Tới các cuộc chiến tranh hiện đại, việc đưa ra các luận điệu, hình ảnh, clip…nhằm bôi nhọ nhau, lên án nhau cũng không ít. Để tấn công I-rắc Mỹ vẫn phải dùng hơn một lần các chứng cứ giả, các bức ảnh giả để lấy được sự đồng tình của quần chúng.
      Phía Bắc, trong một cuộc chiến không cân sức về khí tài, họ phải sử dụng hết cỡ thứ vũ khí tuyên truyền ấy. Không phải tự họ nghĩ ra đâu, Gơ-ben của Đức quốc xã đấy.
      Vấn đề là, sau 1975, với tư cách người chiến thắng trong một cuộc chiến anh em, huynh đệ tương tàn, họ vẫn không nhận ra cần phải xóa bỏ mọi hận thù (người nhà mà), cần phải dắt tay nhau cùng xây dựng lại đời sống, cùng chịu khó khăn, cùng chia hạnh phúc. Thế là bao nhiêu cuộc chia ly lại tiếp tục chia ly…
      Vết dao chém còn có ngày liền da thành sẹo. Sao những máu mủ thù hận ấy chúng ta cứ để nó chảy mãi chảy mãi thế Bảo Vân? Họ cũng là người Việt mình mà? Họ là nạn nhân, thậm chí là nạn nhân của chính họ nữa. Hãy thương họ thay vì nguyền rủa. Tất nhiên, làm được như vậy chỉ có Thiên Chúa, nhưng hãy làm giống như Người.

      • Trần thị Bảo Vân
        11/01/2012 lúc 13:59

        Bác Dong kính: Đọc còm của bác, Bảo Vân con cảm nhận được cái tình và lòng đôn hậu của bác!
        Con cũng nhất trí như chị Phay Van: ” Ước chi mọi người có được tư tưởng như bác thì VN mình “đẹp” biết bao ”
        Nhưng.., điều ước ao đó làm sao mà hiện thực được, phải không bác?!

        Với Bảo Vân con, thì: Cộng Sản hay Quốc Gia, hay là..gì gì..đó.., cũng chỉ là một..danh từ!
        Điều cốt lõi mà Bảo Vân con nhận thức rõ qua thực tế cuộc sống, đó là cái bản chất của người cs : CS ..họ luôn luôn man trá, luôn luôn xảo quyệt một cách “điêu luyện”, người cs luôn luôn nghi ngờ, không bao giờ tin tưởng những người..không là cs, họ luôn luôn gây chia rẽ, tạo sự đấu tranh hay nói chính xác là tạo sự đấu đá tranh giành, đưa đến cái cảm giác mọi người luôn ngờ vực, gian dối, không trung thực với nhau..trong tất cả mọi lĩnh vực…!!!
        Điều này Bảo Vân con chắc không cần dẫn chứng, vì thực tế cuộc sống, bác Dong ắt hẳn là rõ hơn Bảo Vân con nhiều.., đúng không bác?!

        ” Vết dao chém còn có ngày liền da thành sẹo..”
        Thưa bác Dong, Bảo Vân con nhất trí luận điểm chân lý này!
        Nhưng, thưa bác: Nếu vết dao chém ấy nó là vết sẹo X..ngay CHÍNH GIỮA KHUÔN MẶT..!
        Thì liệu vết sẹo X..này..có mấy người..quên được..hở bác?!

        Thưa bác, Bảo Vân con chỉ nói lên suy nghĩ của mình, chứ..không dám lục vấn..gì ạ!

        Kính chúc bác luôn vui khoẻ..ạ…

      • Trần thị Bảo Vân
        11/01/2012 lúc 14:13

        Chị Năm: Út..chưa dám “tranh luận”.. với chị về câu hỏi của chị Năm đâu!!! hihihihihi…
        Vì..út..có suy nghĩ..hơi khác..với chị Năm!
        Út sợ..chị Năm..mắng, và cũng sợ..chị..” khai trừ”..út..ra khỏi..hội ăn quà rong!!!!! hihihihihi…
        Thôi.., út..”thua trước”..cho..nó..lành..!!! hihihihihi…

      • Trần thị Bảo Vân
        11/01/2012 lúc 19:49

        hèn?!…..sao chị Năm..lại..nói..thế..?????!!!!!!
        Út..xin lỗi, nếu làm chị Năm..giận!!!!!

      • Trần thị Bảo Vân
        11/01/2012 lúc 20:01

        Chị Phay Van: Bảo Vân xin lỗi chị nghen!
        Bảo Vân..đang học hỏi với..Bác Dong..cơ mà?!

      • Trần thị Bảo Vân
        11/01/2012 lúc 20:57

        Chị Năm; Út Vân..quý chị thật mà!
        Đêm nay em vào chơi, ý muốn nói một lời chào với chị Năm..mai Út nghĩ tết về nhà..ăn tết..
        Vào nhà đọc các còm, út hơi hơi..buồn buồn..
        Nhưng thôi.., út mong chị bỏ qua..nếu út không phải với chị Năm..nghen..!
        Chị Năm phải trả lời còm này của út..bằng 3 biểu tượng..cười hết cỡ, thì út mới biết chị Năm..không giận và..ghét út..đó..!

    • Dong
      12/01/2012 lúc 13:51

      Ái chà, cô bé này đáo để đây. Ừ, chúng ta bàn tiếp tí cho vui nhé.
      Những người, mà được Bảo Vân “nhận thức rõ qua thực tế cuộc sống” có lẽ chưa bao giờ là người cộng sản theo đúng định nghĩa của chính các lãnh tụ cộng sản hoặc kẻ thù của họ. Vậy nên, cái mà Bảo Vân thấy “..họ luôn luôn man trá, luôn luôn xảo quyệt một cách “điêu luyện”, người cs luôn luôn nghi ngờ, không bao giờ tin tưởng những người..không là cs, họ luôn luôn gây chia rẽ, tạo sự đấu tranh hay nói chính xác là tạo sự đấu đá tranh giành, đưa đến cái cảm giác mọi người luôn ngờ vực, gian dối, không trung thực với nhau..trong tất cả mọi lĩnh vực…!!!” có vẻ giống một bọn lưu manh. Nói cụ thể hơn, chưa từng có một xã hội cộng sản trên trái đất này chứ chẳng riêng Việt Nam ta. Lý tưởng cộng sản thì có đấy, và có thời nó còn được rất nhiều người trên thế giới ngưỡng mộ và theo đuổi. Lớp người đầu tiên theo đuổi và hy sinh cho lý tưởng ấy có vẻ là “cộng sản” nhất, họ để lại khá nhiều tấm gương đáng khâm phục. Chúng ta phải khách quan mà nhìn nhận điều đó.
      Càng về sau, những người được cho là cộng sản càng biến chất, điều này hợp quy luật, vì trong giai đoạn lịch sử này của loài người, chủ nghĩa cộng sản và những con người lý tưởng của họ đang là điều hoàn toàn không tưởng, họ không có đất để tồn tại. Chúng ta khoan bàn đến tương lai, vài trăm năm hay ngàn năm sau vì xa xôi quá, chỉ xác nhận một điều là đa số những người hiện nay coi như cầm ngọn cờ cộng sản đều giả hiệu. Họ, hoặc bình thường như mọi người, hoặc “lưu manh” như những gì Bảo Vân thấy qua thực tế.
      Bao nhiêu năm sống qua bao nhiêu thời, đúng là “bác Dong ắt hẳn là rõ hơn Bảo Vân con nhiều..” nhưng kể cả bây giờ vẫn còn nhiều điều ngỡ ngàng về cả những người “cộng sản” và “không cộng sản” đấy?
      OK, đặt một giả thuyết vui vui, nếu bây giờ cho Bảo Vân quyền được định đoạt, Bảo Vân sẽ “xử lý” như thế nào với những kẻ đại diện cho cộng sản trên đất nước mình?

    • chinook
      12/01/2012 lúc 16:31

      Giả thiết vui vui Bác Dong đua ra thật lý thú.

      Tôi xin góp ý một chút. Nếu được “xử lý”, tôi sẽ hỏi lại những người nhận là thích chủ nghĩa Cộng sản cho chắc chắn, rồi trao một phần đất nước tương xứng với tỷ lệ của họ trên toàn dân số để họ có thể sinh hoạt và phát triển theo lý tưởng của họ. Sau đó, mỗi năm tôi sẽ cho cả nước đăng ký lại. Nếu số người thích Chủ nghĩa Cộng sản tăng, tôi sẽ tăng phần đất dành cho họ lên, nếu số người này ít đi, tôi sẽ điều chỉnh diện tích đất lại cho tương xứng.

      Hoặc tôi có thể để họ sinh hoạt chính trị như một chính đảng, bình đẳng với các chính đảng khác.

      Nhưng họ phải từ bỏ Bạo lực.

    • Trần thị Bảo Vân
      13/01/2012 lúc 12:51

      Bác Dong kính: Bảo Vân con thật sự rất vui, khi bác là người lớn mà rất cởi mở thân tình..”trò chuyện” và chỉ dạy..cho con, Bảo Vân con kính cám ơn bác về sự cởi mở rất thân thiện này của Bác ạ.

      Thưa bác, bác nhận xét ý còm của con, và dùng cụm từ ” có vẻ giống một bọn lưu manh”, thưa bác, bác nhận xét..RẤT CHÍNH XÁC như ý Bảo Vân con muốn diễn đạt ạ!
      Bởi lẽ: theo cá nhân con, những người cầm quyền cs trong suốt 36 năm qua, cũng như trước đây ở miền Bắc, điều hành đất nước không theo một tiêu chuẩn luật pháp nào cả, luật là họ, họ muốn làm gì thì làm, họ điều hành đất nước giống như.. cách hành xử của nhóm tội phạm Mafia, xã hội đen..
      Bảo Vân con minh dẫn..bác nhé:

      1/ ” Ở VN có cả một rừng luật, nhưng khi xét xử lại dùng LUẬT RỪNG ”
      ( Lời phát biểu chua chát của Ls Ngô Bá thành )

      2/ ” Ở VN xử đúng cũng được, xử sai cũng được, xử hoà cũng được, xử thắng cũng được ”
      ( Lời phát biểu của Chánh án toà án tối cao, nhiệm kỳ 1997-2002 : Trịnh Hồng Dương )

      3/ ” Ở đây Luật là Tao, Tao là Luật ” ( câu phát biểu này thì tất cả mọi người ai cũng biết, nhưng ngay lúc gõ còm này thì BV con lại..quên tên người phát biểu. Chắc Bác Dong nhớ tên người phát ngôn câu này..chứ ạ? )

      Thực tế đã chứng minh hùng hồn cho tính chất hành xử và điều hành đất nước..LƯU MANH..này:

      1/ ” cải tạo” lưu đày..vô thời hạn..không cần xét xử những..” Nguỵ quân nguỵ quyền ” của VNCH.
      2/ Bịt mồm thô bạo Lm Nguyễn Văn Lý trong phiên toà
      3/ Vụ án ” bao cao su”..của Ts Cù Huy Hà Vũ .
      ……………
      Thưa bác Dong, chắc là còn nhiều vô số những trường hợp hành xử..lưu manh..không tuân theo một trình tự luật pháp nào..nữa, phải không bác?!

      ” Lý tưởng cộng sản thì có đấy, và có thời nó còn được rất nhiều người trên thế giới ngưỡng mộ..”
      Vâng, thưa bác có thể là như thế..! và kết quả hình ảnh minh chứng sinh động và hùng hồn của lý tưởng cs là một đất nước..” Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên “..đúng không bác? Thưa bác, hẳn bác Dong đã đọc bài ” Khóc tập thể ” của GS Nguyễn Văn Lục, mà ở các entry trước.. có bác nào đó..đã chia sẻ link?

      Thưa bác Dong, bác đưa ra..”một giả thiết vui vui”..!
      Thật tình, thì với lứa tuổi và cái tầm của con, lúc này..chưa thể nào ” xử lý”..được! ( Con nói CHƯA, chứ không hẳn là..KHÔNG..đó nghen bác! hihihihii..)
      Nhưng bác đã nêu lên như thế, thì con cũng..vui vui..nói ra suy nghĩ của con ạ:

      Thưa bác, cá nhân con có.. 2 cách “xử lý”:

      1/ Thưa bác, châm ngôn Pháp có câu nói rất nổi tiếng mà ai cũng biết: ” Với chữ NẾU, người ta có thể nhét cả Paris vào trong một cái lọ! ”

      Vì vậy cách ” xử lý 1 ” là : KHAI TỬ CNCS ! bởi lẽ, CNCS không thể nào sửa sai được, mà chị có cách là..XOÁ BỎ NÓ HOÀN TOÀN !

      2/ Trưng cầu ý dân một cách tự do, dân chủ thật sự..Xem người dân có thật sự..theo cs nữa hay không?
      Và lập nên một chế độ..Đa Đảng..để điều hành đất nước…

      Chỉ là một vài ý suy nghĩ ngây thơ nhưng rất thật tình của một ” cô bé sv ” !..rất kính mong..bác chỉ dạy thêm ạ…

      Chúc bác luôn dồi dào sức khoẻ.
      Kính,

  5. Mai
    08/01/2012 lúc 11:04

    Các bạn thân mến,
    Nguyệt Mai cũng xin giới thiệu tiếp với các bạn một số bài thơ về học trò mà nhà văn Trần Hoài Thư đã sưu tập trong số TQBT số 35 này.

    TRẦN DZẠ LỮ
    ▬▬▬▬▬▬▬

    Gửi người hoa khôi Đồng Khánh

    Rồi chiều nao ta trở về trường cũ
    Đứng ngơ ngơ với nỗi nhớ bay vòng
    Hương sứ còn thơm ngai ngái trước sân
    Sao áo trắng, tóc dài xưa đâu nhỉ?

    Em của một thời hoa khôi như thế
    Của một thời mắt biếc mộng son tươi
    Ta đã tốn biết bao chiều lặng lẽ
    Theo em về nhưng tình vẫn mù khơi…

    Em mấp mé bên kia đời gương lược
    Nón cặp nghiêng nghiêng trên lối nhỏ đi về
    Gió cũng thầm ghen với mắt sao khuya
    Dáng đài các làm sao người có được?

    Hoa khôi hát biết bao là chim bướm
    Cũng sững sờ thôi dưới nắng mê mê
    Thời trung học ta vẫn còn vụng dại
    Làm thơ tình mà không dám trao tay…

    Rồi mất em chỉ còn sầu ở lại
    Giữa hồn ta và hóa thành mưa bay
    Giữa hồn ta kỷ niệm rung chuông hoài
    Hoa khôi vẫn lặng thầm xa biền biệt!

    Rồi chiều nay ta lại về trường cũ
    Tìm em xưa giờ em ở phương nào?
    Hương sứ vẫn còn thơm bên cửa sổ
    Sao dấu đời người khuất nẻo chiêm bao?

    CAO THOẠI CHÂU
    ▬▬▬▬▬▬▬▬
    Thư gửi cô học trò nhỏ

    Trời đất cũng mừng em chóng lớn
    (dẫu rằng hơi chậm trước dung nhan)
    Hoa cũng mừng em hương thật ấm
    Và nắng vàng thơm giữa đại ngàn.

    Đã tốn thời gian ngồi thả tóc
    Đã viết vu vơ xuống mặt bàn
    Và một ngày kia còn phải đọc
    Mấy ngày chưa hết lá thư xanh

    (Sẽ hiểu đường xa trên mặt đất
    Chỉ là khoảng cách rất không xa
    Đường đi của chữ trong lòng giấy
    Đi mãi mà không tới được nhà)

    Đã biết soi gương và thấy thiếu
    Một điều gì đó phía sau lưng
    Phải có hai người em đã hiểu
    Một mình nên thấy rất cô đơn

    Và thấy rất dài đêm thứ bảy
    Chuông đồng hồ nghe nhức trong tim
    (Vào tuổi em xưa thầy cũng vậy
    Nghe vô cùng nỗi nhớ mênh mông.)

    NGUYỄN BÍNH
    ▬▬▬▬▬▬▬
    Trường huyện

    Học trò trường huyện ngày năm ấy
    Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
    Những buổi học về không có nón
    Đội đầu chung một lá sen tơ
    Lá sen vương phấn hương sen ngát
    Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ
    Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
    Theo về tận cửa mới tan mơ.
    Em đi phố huyện tiêu điều quá
    Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
    Mà đến hôm nay anh mới biết
    Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.

    HOÀNG LỘC
    ▬▬▬▬▬▬
    khi còn ở đệ tam

    thuở ấy trời không mây trắng bay
    thuở ấy lòng chưa biết đổi thay
    tôi ngồi nhìn trộm em vào lớp
    sách vở hờn theo những dấu tay

    tôi nói mắt em màu đại dương
    rồi nghĩ vì sao mình lại buồn
    khi mùa xuân lạnh chùng vai áo
    khi nắng hè qua tuổi học đường

    em hát bài ca loài ve sầu
    tôi thả lời thơ chiều không màu
    hành lang dài để em dời gót
    tôi vẫn buồn riêng dám nói đâu

    năm mùa thu dưng vàng trong tôi
    năm mùa xuân hồng em nét cười
    lòng có gần đâu mà xa cách
    tình có bao nhiêu mà ngậm ngùi

    tôi giữ lời em đã quá xưa
    e trời nổi gió mây giăng mưa
    tuổi học trò bay rồi ai khóc
    tuổi tình yêu trôi rồi ai chờ ?

    thuở ấy trời xanh chỉ một lần
    thuở ấy tình chưa bớt ngại ngần
    tôi ngồi nhìn trộm em vào lớp
    áo đã thu và tóc đã xuân

    có phải em buồn hay vẫn tôi ?
    có phải thơ hờn hay nắng rơi ?
    bây giờ hai đứa nhìn không thấy
    chỉ thấy sân trường cỏ úa phơi …

    1963

    ***

    PHAN NHỰ THỨC
    ▬▬▬▬▬▬▬▬▬▬
    Bài tình buồn

    người qua nhà tôi, mỗi ngày bốn bận
    nón nghiêng che nên chẳng thấy tôi buồn
    ngày bốn bận nhớ thương, tôi đúng hẹn
    đứng đợi chờ nón trắng với tay thon

    mười ngón tay thon của người con gái
    – mười đắn đo suy tính chuyện ân tình
    tôi nhìn thấy tay người chưa nhẫn cưới
    vẫn ngại ngùng khi trao gởi thư xanh

    lá thư ấy xanh xanh màu nước biển
    xanh như màu áo ấm của người yêu
    nằm trong sách vẫn thơm từng ước hẹn
    ngát tình thơ vừa nhớ sáng thương chiều

    người vẫn thế áo học trò vẫn trắng
    guốc thời trang kiêu hãnh bốn mùa cao
    bàn chân thon đè trên biển cát
    đêm chờn vờn tình ái rộn chiêm bao

    tôi cơm áo, bây giờ xa sách vở
    tuổi phiêu bồng rơi rớt một mùa xuân
    thơ tình ái thôi bướm vàng cánh vỗ
    còn tâm hồn: một gốc rạ cô đơn

    • Trần thị Bảo Vân
      08/01/2012 lúc 13:36

      Chị Ba: Quả là Lão thi sĩ..sưu tầm thơ! Bác Trần Hoài Thư đã sưu tầm những bài thơ theo chủ đề.., toàn là ” độc chiêu “..không hà!!!

      Chị Ba ơi, chị post cái bìa của cuốn TQBT số 35 lên, cho mọi người cùng xem..đi chị Ba!

      • Mai
        08/01/2012 lúc 21:34

        Bảo Vân thân mến,
        Chờ chị hỏi xin nhà văn Trần Hoài Thư bìa của cuốn TQBT số 35 rồi sẽ post lên cho mọi người cùng xem em nhé.
        Trong cuốn này, nhà văn THT còn sưu tập những bài văn cũng rất “độc chiêu”, để từ từ rồi chị Năm sẽ post lên cho em đọc nghe.

      • Mai
        09/01/2012 lúc 02:19

        Út Vân ơi,
        Bìa của cuốn TQBT số 35 đây em:

      • Mai
        10/01/2012 lúc 11:19

        Không có chi Út Vân à. Em vui là được rồi.

        Chị cũng cám ơn em Năm thật nhiều đã giúp chị post cái bìa lên cho các bạn xem, Phay nhé!

    • Mai
      08/01/2012 lúc 21:28

      Phay Van: Cám ơn em đã đồng cảm. Nhưng theo chị nghĩ, trừ nhà thơ Nguyễn Bính ra, những bài thơ này được các thi sĩ sáng tác khi đang còn đang là học trò em ạ.

    • Mai
      09/01/2012 lúc 02:13

      Phay Van yêu mến,
      Trả lời cho em xong chị lại xin ý kiến của nhà văn Trần Hoài Thư. Theo như ông biết, Trần Dzạ Lữ, Phan Nhự Thức, hay Hoàng Lộc (?), đều đã hết tuổi học trò khi họ viết những bài thơ này. Sorry em.

    • Mai
      10/01/2012 lúc 11:15

      Phay Van mến yêu,
      Ngày xưa chị không tham gia ban báo chí khi học năm cuối bậc trung học ở nữ trung học Lê Văn Duyệt nên chẳng có gì để kể cho em nghe về việc thực hiện Giai phẩm Xuân cả. Tuy thế, chị có gởi một bài thơ và đã được chọn đăng. Nhưng bây giờ thì không còn nhớ nội dung của nó nữa. Năm sau, khi chị đã rời trường, cô em của một người bạn ở trong ban báo chí, nên nhờ cô bạn của chị xin bài. Chị đã gởi bài thơ này, để chị gõ lại tặng em và tất cả các bạn trên trang nhà Phay Van nha.

      Em học trò

      Em học trò áo trắng tập vở hồng
      Nhìn cuộc đời bằng đôi mắt xanh trong
      Chân guốc khua vang những chiều, những sáng
      Đường tương lai vẫn ươm mộng chờ mong

      Em thương vẻ dịu dàng trong lớp học
      Với thầy cô, với bè bạn dấu yêu
      Thương sân trường, thương hàng cây xanh lá
      Thương hành lang bao kỷ niệm chắt chiu

      Và bốn mùa trôi đều như nhịp thở
      Em vui tươi bên hạnh phúc ngập tràn
      Bên thầy bạn nồng nàn hương sách vở
      Ơi chuỗi ngày thần thánh bao âm vang!

      Em chợt thấy tháng ngày trôi nhanh quá
      Rồi một ngày hẳn em phải xa trường
      Rồi một ngày em trở thành kẻ lạ
      Vẫy tay chào vĩnh biệt những mến thương

      Em sẽ bước lên bậc thềm Đại Học
      Sẽ rời xa hàng cây lá mướt xanh
      Sẽ rời xa những tháng ngày ngà ngọc
      Sẽ rời xa màu áo trắng hiền lành

      Và chừ em đã vĩnh biệt trường yêu
      Bảy năm qua ghi kỷ niệm thật nhiều
      Ngày vàng son thôi em không còn nữa
      Trong sân trường lá vẫn rụng đìu hiu…

      Trần thị Nguyệt Mai

    • Mai
      10/01/2012 lúc 18:50

      Phay Van thân quý,
      Cám ơn em đã yêu mến chị mà nói như thế. Chị không dám đâu. Gõ lại để tặng em và các bạn đọc cho vui chứ chị không dám sánh ngang với các nhà thơ tên tuổi đó. Thơ chị chỉ thuộc loại “con cóc” thôi, em ạ.

  6. Mai
    08/01/2012 lúc 11:15

    Nguyệt Mai thân mời các bạn nghe nhạc phẩm “Tình đầu một thời áo trắng”, nhạc và lời của Trầm Tử Thiêng do ban hợp ca Asia trình bày:

  7. 08/01/2012 lúc 11:17

    Kính mời các bác thuởng thức bài thơ (trích TQBT 35):

    Bếp lửa nhà em
    (đặc san xuân Petrus Ký 1974)
    ĐỔ VƯỢNG

  8. Mai
    08/01/2012 lúc 11:38
  9. Công Thành
    08/01/2012 lúc 11:45

    Cô Nguyệt Mai và cô Phay Van: Chắc Công Thành tôi…giữ các cháu…không bằng bà nhà tôi đâu! hehehe…
    Thôi thì, Công Thành tôi…chịu khó lụi cụi từ từ gõ lóc cóc ” một ngón ” chia sẻ lại cả nhà vậy nhé…hai cô thân mến.
    Hôm nay, đầu tiên là bài thơ trong chủ đề trang bìa của Văn Học số 139 – tháng 11 năm 1971:

    HỮU LOAN : MỘT BÀI THƠ MƯỜI NĂM TÙ NGỒI

    ” Nhân được đọc qua bài thơ ” Những Thằng Nịnh Hót ” của một nhà thơ lớn ( nổi danh thế giới của Liên Xô ) là Maiakopski viết về những thằng nịnh hót của chế độ Cộng sản Nga Xô, rồi nhìn thấy những thằng nịnh hót dẫy đầy Hà Nội, dẫy đầy trong đảng, cảm khái anh – Hữu Loan – làm ngay bài thơ ” Cùng Những Thằng Nịnh Hót ”

    Bài thơ như sau… ”

    ( Trích…” Kim Nhật – Một bài thơ mười năm tù ngồi ” )

    • Công Thành
      09/01/2012 lúc 12:02

      Phay Van ơi: Ừ, nhiều lúc gởi comment…nó ” mất tiêu”…cũng bức bối lắm, nhưng trình độ vi tính của Công Thành tôi là…i tờ…cô Phay Van ơi!

  10. Công Thành
    08/01/2012 lúc 11:46

    CÙNG NHỮNG THẰNG NỊNH HÓT ( Trích Giai Phẩm Mùa Thu tập II , sau khi đọc bài ” Những Thằng Nịnh Hót ” của Maiakopski ) – HỮU LOAN –

    Dưới thời kỳ Pháp thuộc
    Những thằng nịnh hót nghênh ngang
    Lưng rạp trước quan Tây
    Bắc vợ như thang
    Chân trèo danh vọng
    Đuổi vợ chúng đi
    Lọt theo đầu chúng
    Bao nhiêu nhục nhằn
    Nhục mất nước muôn phần,
    Nhục cùng nước
    với những thằng nịnh hót.

    Một điều đau xót
    Trong chế độ chúng ta
    Trong chế độ dân chủ cộng hoà
    Những thằng nịnh còn thênh thang
    đất sống.
    Không quần chùng áo thụng
    Không thang đàn bà,
    Nhưng còn
    thang lưng
    thang lưỡi.
    Những mồm
    không tanh tưởi
    Ngậm vòi đu đủ
    Trợn mắt
    Phùng mang
    Thổi vào rốn cấp trên:
    ” Dạ, dạ, thưa anh…
    Dạ, dạ, em, em…
    Gãi cổ
    gãi tai:
    “…anh quên ngủ
    quên ăn
    nhiều quá ”
    Anh vì nước
    vì dân
    hơn tất cả
    từ trước đến nay ”
    Chân xoa
    và xoa tay
    Hít thượng cấp
    cứ thơm
    như mùi mít.
    Gọi như thế là
    phê bình cấp trên
    kịch liệt.
    Gặp cấp trên chủ quan,
    Mũi như chim vỗ cánh,
    Bụng phình như trống làng,
    Thấy mình
    đạo đức
    tài năng
    hơn tất cả.
    Như thế là chết rồi:
    Quân nịnh tha hồ lên cấp
    Như con gì nhà gác lên than
    Còn muốn lên thủ trưởng
    cơ quan,
    còn đi đây
    đi đó
    Lưỡi và lưng
    Lắm thằng gian khổ
    Chúng nói ở đâu
    Thối thóc thuế
    Mục kho hàng
    Phong trào suy xụp
    Nhân dân mất cắp
    đang giữa ban ngày.
    To cánh và to vây.
    Những ai
    không
    nịnh hót
    Đi, mang cao
    liêm sỉ con người,
    Chúng gieo hoạ gieo tai
    kiểm thảo
    hạ tầng
    – còn quy là phản động
    Có người
    đã chết oan,
    vì chúng
    Vẫn thiết tha yêu chế độ
    đến hơi thở cuối cùng.

    Nguy hiểm thay
    Thật khó mà trông
    Chúng nó nguỵ trang
    Bằng tổ chức,
    Bằng quan điểm nhân dân
    bằng lập trường
    chính sách.
    Chúng nó
    còn thằng nào
    Là chế độ chúng ta
    chưa sạch.
    Phải làm tổng vệ sinh
    cho kỳ hết
    mọi thằng.
    Những người
    đã đánh bại
    xăng lăng
    Đỏ bừng mặt
    vì những tên
    quốc xỉ,
    Ngay giữa thời nô lệ
    Là người, chúng ta
    không ai biết
    cúi đầu!

    ( Hữu Loan – Trích Giai phẩm mùa thu – tập 2, tháng 9 – 1956 )

    • Võ Trung Tín
      08/01/2012 lúc 15:59

      Bác Công Thành ơi! Bác post bài thơ của thi sĩ Hữu Loan rất hay, nhưng..Chủ đề entry này nói về..HỌC TRÒ..mà bác Công Thành !!!!
      Bác tính..dzợt luôn..mấy tay nịnh nọt.., không cho chúng trốn..hở bác!!!!??? hihhihhihihi…

      • Công Thành
        09/01/2012 lúc 11:49

        Cháu Tín ròm ơi! Ừ, cháu có ý kiến đúng đấy…ròm! hehehe…
        Lẽ ra bác gõ bài thơ này bên entry trước, nhưng thấy bên ấy… dài dài comments rồi, vì vậy nên bác chuyển sang entry này.
        Như chị Năm cháu nói đó, nếu đọc liên tục mạch comments…thì hiểu, cháu thông cảm nghen…
        Mình…”dzợt”…chúng bên entry này…cho nó…”thời sự”…!
        Đồng ý chưa…Tín ròm…hehehe…

    • Mai
      08/01/2012 lúc 21:36

      Cám ơn anh Công Thành nhiều lắm. Thật là một tài liệu đáng quý. Tiếp tục chia sẻ nữa nghe anh.

      • Công Thành
        09/01/2012 lúc 11:51

        Cô Mai, cô Phay Van: Được, được, hể ranh rảnh là Công Thành tôi gõ chép ngay!
        Gần tết… nên tôi hơi bận rộn chút, hai cô thông cảm nhé!

    • Nguyễn thị Nha Trang
      08/01/2012 lúc 21:42

      @ Anh Công Thành :

      Trong cuốn Văn Học – bị rách mất nhiều trang và bìa – mà Nha Trang có , vẫn còn bài này , Nha Trang ” phụ ” gõ chép lại cùng anh chia sẻ với mọi người nghen :

      Mừng Báo VĂN HỌC Kỷ Niệm Đệ Thập Chu Niên ( Đêm 31/10-1971 tức 13/9 Tân Hợi tại CLB Trung Tâm Văn Bút – số 107 , đường Đoàn Thị Điểm Saigon ) – Do cụ Linh Điểu sáng tác , cô Huệ Đăng hát , Văn Năm đàn đáy , nhà văn Dương Thiệu Mục cầm trống chầu :

      ( Mưỡu )

      Nguyệt san Văn Học là tên
      Quý Thu Tân Hợi chu niên thứ mười
      Trung tâm Văn Bút là nơi
      Có thơ có rượu đón mời tao nhân

      ( Nói )

      Đêm thu tại Trung tâm Văn Bút
      Rượu nghiêng bầu chén thuốc đón tao nhân
      Khách văn chương dù lắm bước phong trần
      Bao văn hữu vẫn xả thân say văn nghiệp
      Dị thư khả ái như minh nguyệt
      Giai sĩ tương phùng thắng hảo hoa
      Ngọn bút thần tô thắm lại sơn hà
      Xây văn hoá quốc gia thêm vững chắc
      Tình hàn mạc , chân thành sâu sắc
      Nghĩa kim bằng tương đắc hoá tương thân
      Thanh cao là mối duyên văn .

      ( Linh Điểu )

    • Mai
      09/01/2012 lúc 01:42

      Cám ơn Nha Trang đã chia sẻ một tài liệu rất hiếm quý.

    • Mai
      10/01/2012 lúc 11:24

      Cám ơn anh Công Thành rất nhiều đã sốt sắng đánh máy post lên cho mọi người cùng đọc. Không có chi gấp gáp đâu anh. Cứ từ từ đánh máy, anh Công Thành nhé!
      Rất quý trọng tấm lòng của anh với trang nhà Phay Van.
      Cho Mai gởi lời thăm Bảo Trâm nha anh.

  11. Ngô Tấn
    08/01/2012 lúc 15:46

    Entry sưu tầm những trang báo cũ Giai phẩm Xuân của học sinh các trường ở miền Nam trước 1975 giá trị lắm!
    Xin được chia sẻ một bài thơ, để gọi là góp chuyện vào nhà chơi, chủ nhà nhé!

    Tuổi Xuân

    Đường em về chiều nay trời trở gió
    Bàn tay nào ngăn tà áo thôi bay
    Nắng vàng phai chiều lui về cuối ngõ
    Có ai người thương tóc rối em phai?

    Con đường đó em đi ngày mấy lượt
    Niềm u hoài len từng bước chân đơn
    Và những buổi chiều sương trời trở gió
    Lòng bâng khuâng nghe rét mướt qua hồn

    Ai đón đưa em trên lối về xóm nhỏ?
    Lấy nắng vàng trải dưới bước chân em
    Gọi gió mách cùng em niềm vui lạ
    Em thôi buồn đi trong nắng đang lên

    Em bé dại với nỗi buồn con gái
    Ôm tủi hờn nhìn năm tháng trôi qua
    Em âm thầm chờ mùa xuân về gọi
    Lên xe đời theo mơ ước đi xa.

    nguồn: http://www.gio-o.com/ThoTinhNam1975.html
    ( Hoài Tuyết Trang – Tập san Văn số 71 tháng 12 năm 1966 )

    • Mai
      08/01/2012 lúc 21:23

      Nguyệt Mai cám ơn Bạn Ngô Tấn nhiều lắm với những đóng góp làm cho entry thêm phong phú. Luôn vui và thường xuyên ghé trang nhà Phay Van chơi nghe bạn.

      • Ngô Tấn
        09/01/2012 lúc 19:58

        Chị Nguyệt Mai và cô chủ nhà: Cám ơn chị và chủ nhà đã lưu ý đến còm của tôi nhé.
        Thấy trang nhà cô Phay Van, các bác các chị các em, trò chuyện, trao đổi, sinh hoạt vui vẻ thân tình và thú vị; nên tôi cũng mạn phép góp chuyện chút chút vậy…
        Vâng, tôi sẽ vào chơi khi có thể cô chủ nhà nhé.

    • Ngô Tấn
      09/01/2012 lúc 20:14

      Hôm nay mạn phép góp chuyện một bài thơ của Huy Cận, chủ nhà nhé:

      ÁO TRẮNG

      Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong
      Hôm xưa em đến mắt như lòng
      Nở bừng ánh sáng – em đi đến
      Gót ngọc dồn hương, bước toả hồng

      Em đẹp bàn tay ngón thon thon thon
      Em duyên đôi má nắng hoe tròn
      Em lùa gió biếc vào trong tóc
      Thổi lại phòng anh cả núi non

      Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời
      Hồn em, anh thở ở trong hơi
      Nắng thơ dệt sáng trên tà áo
      Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài

      Đôi lứa thần tiên suốt một ngày
      Em ban hạnh phúc chứa đầy tay
      Dịu dàng áo trắng trong như suối
      Toả phất đôi hồn cánh mộng bay.

      ( Huy Cận )

  12. Võ Trung Tín
    08/01/2012 lúc 15:53

    Trưa nay chị Năm..bỏ nhà.. đi đâu, mà không chịu..tám chiện..dzới ấy dzậy..CHỊ NĂM!!!!!!!

    • Nguyễn Tuấn Anh
      08/01/2012 lúc 16:13

      Tín này thiệt!
      Thì Chúa nhật, anh Năm chở chị Năm đi..shopping..chứ..đi đâu!!!!
      Nhớ mua..quà cho tụi em..đó nghen anh Năm chị Năm!!!!! hihihihihi…

  13. Nguyễn Tuấn Anh
    08/01/2012 lúc 16:10

    Chị Ba, chị Năm ơi: Em nhớ mang máng có một bài thơ trước 1975 được phổ nhạc, với các câu sau, hai chị tìm được nguyên bài thơ và bản nhạc không vậy?

    ” Bây giờ còn nhớ hay không
    Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
    Ngây thơ em rủ anh ra
    Bảo rằng nhặt phượng về nhà chơi chung
    …………………………………………………………….”

    Em nhớ loáng thoáng bao nhiêu đó thôi…, chị Ba, chị Năm tìm được thơ và nhạc, thì post lên nghen…

    • Mai
      08/01/2012 lúc 21:12

      Nguyễn Tuấn Anh mến,
      Bài thơ em nhắc đến là bài “Hoa Học Trò” của thi sĩ Nhất Tuấn.

      HOA HỌC TRÒ
      “Nàng rằng hoa rụng mình ơi !
      Nhặt cho đầy giỏ rồi chơi vợ chồng”
      Nguyễn Tố

      Bây giờ còn nhớ hay không
      Ngày xưa hè đến phượng hồng nở hoa
      Ngây thơ em rủ anh ra
      Bảo mình nhặt phượng về nhà chơi chung

      Bây giờ còn nhớ hay không
      Anh đem cánh phượng bôi hồng má em
      – “Để cho em đẹp như Tiên !”
      Em không chịu, sợ phải lên trên trời

      – “Lên trời hai đứa đôi nơi
      Thôi em chỉ muốn làm người trần gian”
      Hôm nay phượng nở huy hoàng
      Nhưng từ hai đứa lỡ làng duyên nhau

      Rưng rưng phượng đỏ trên đầu
      Tìm em, anh biết tìm đâu bây giờ
      Bao nhiêu kỷ-niệm ngày xưa
      Gửi vào đây một bài thơ cuối cùng

      Bây giờ còn nhớ hay không
      Đến người em nhận làm chồng? Mà thôi.

      Nhất Tuấn

      Nguyệt Mai thân ái mời Tuấn Anh và các bạn đến chơi nhà Phay Van nghe bản nhạc “Bây giờ còn nhớ hay không” – Thơ: Nhất Tuấn – Nhạc: Anh Bằng – do hai ca sĩ Nguyên Khang và Diễm Liên trình bày.

      • Nguyễn thị Nha Trang
        08/01/2012 lúc 22:16

        @ Nguyệt Mai thân quý ơi : Bản nhạc nghe thật truyền cảm và trữ tình thật !

        Với các ca sĩ trẻ , Ca sĩ Nguyên Khang là một trong những nam ca sĩ mà Trang yêu mến , ngoài giọng ca thật truyền cảm nồng nàn lãng mạn đầy chất thơ , trong các ca khúc trữ tình , Trang còn thích cái phong cách biểu diễn lịch sự hào hoa của ca sĩ này…, khi lần đầu tiên Trang nghe nam ca sĩ này song ca bản ” Những ngày xưa thân ái “…với một nữ ca sĩ cũng thể hiện phong cách rất duyên dáng – nhưng Trang lại quên tên nữ ca sĩ này ! –
        Vậy .., bồ tèo tìm giúp mình post lên bản nhạc này nghen
        Cảm ơn…bồ tèo…

      • Nguyễn thị Nha Trang
        08/01/2012 lúc 22:28

        @ Tuấn Anh ơi !

        Chị cũng gặp một bài thơ này nè…, em đọc nhé !

        TÍM

        Áo trắng em bay trước cổng trường
        Lòng anh ngơ ngẩn với yêu thương
        Khăn tím em cài trên tóc mượt
        Tưởng chừng giọt lệ đọng sầu vương

        Dáng em thấp thoáng mờ hư ảo
        Hàng cây bả đậu gió lao xao
        Anh ngỡ linh hồn thành tượng đá
        Thơ thẩn quên luôn tiếng chuông vào

        Anh muốn hôm nào em bước qua
        Cho anh tựa cửa đứng trông ra
        Cho anh ngâm mãi vần thơ tím
        Tim tím hồn anh , tim tím hoa

        Nếu ai có hỏi anh nghĩ gì ?
        Anh đây chỉ nghĩ mối tình si
        Mong rằng em mãi là như thế
        Mỗi sáng anh nhìn bước em đi

        Mái tóc em cài khăn tim tím
        Anh nghe chừng tím cả buồng tim
        Tim tím – tâm hồn anh cũng tím
        Tím trời , tím đất , tím hoa sim…

        ( Ngô Thuỵ Lang )

      • Nguyễn thị Nha Trang
        08/01/2012 lúc 22:50

        @ Tuấn Anh :

        Và một bài nữa Tuấn Anh…em nhé….

        HƯƠNG BUỒN

        Tóc dài phủ kín bờ vai ,
        Chiều mơ im ngủ trên đài mây cao
        Đây hàng phượng thắm lao xao ,
        Đây con đường trắng hôm nào em đi
        Cho em cả lệ từ ly
        Bằng muôn tiếc nhớ gió thì thầm ca
        Hương buồn lấp kín hồn ta
        Chợt nghe dĩ vãng phai nhoà thời gian
        Đường chiều dạo bước lang thang
        Nửa hồn ta chết nửa tan khói sầu
        Chim hồng vỗ cánh về đâu ?
        Cho ta muôn phép nhiệm mầu nghe em…

        ( Nguyễn Ngọc Luông – hè 1972 )

      • Mai
        09/01/2012 lúc 01:40

        Nha Trang ơi,
        Nguyệt Mai đi tìm bài “Những ngày xưa thân ái” do Nguyên Khang hát nhưng không thấy. Nha Trang nghe cố ca sĩ Duy Khánh hát vậy nhé:

      • Nguyễn Tuấn Anh
        09/01/2012 lúc 12:43

        Chị Ba: Em cám ơn chị Ba đã tìm và post lên nguyên bài thơ và bản nhạc nghe thật hay.
        Thơ và nhạc hồi xưa sao nghe truyền cảm thật..chị Ba hở!
        À, chị Ba vẫn còn đang sáng tác thơ chứ? post lên vài bài đi chị Ba.
        Từ ngày vào nhà chị Năm chơi, rồi từ link nhà chị Năm, nhóm tụi em ai cũng đọc hết những bài thơ của chị sáng tác hồi xưa rồi đó.., thơ chị nhẹ nhàng…dễ đi vào lòng học sinh, sinh viên..,đó chi Ba!

      • Nguyễn Tuấn Anh
        09/01/2012 lúc 12:48

        Chị Hai Nha Trang: Dạ, Tuấn Anh em cám ơn chị Hai nhiều, vì chị đã tìm 2 bài thơ chia sẻ lại cho em ạ!
        Ở nhà Chị Năm, mấy chị mấy bác..ai ai cũng thân tình với nhóm trẻ của tụi em hết!
        Blog của chị Năm như là một gia đình vậy đó..

      • Nguyễn thị Nha Trang
        09/01/2012 lúc 22:35

        @ Nguyệt Mai thân quý :

        Cảm ơn Mai đã nhiệt thành… tìm bản nhạc mà Trang đề nghị nghen !
        Mai mà tìm không ra , thì…Trang cũng đành…chịu…” nhịn thèm “…vậy…! hi..hi..
        Nhưng thật tình…Bản nhạc ” Những Ngày Xưa Thân Ái “…Trang chỉ cảm xúc…khi nghe ca sĩ Nguyên Khang và cô ca sĩ – Trang quên mất tên – hát…thôi Nguyệt Mai à…!

      • Mai
        10/01/2012 lúc 11:35

        Tuấn Anh mến,
        Post nhạc và thơ mà em và các bạn thích là chị rất vui rồi.
        Chị cũng nghĩ giống như em vậy: “Thơ và nhạc hồi xưa sao nghe truyền cảm thật”. Bài nhạc nào cũng đậm chất thơ hết phải không em? Nhạc hay, lời sâu sắc, lắng đọng… Đến bây giờ mỗi lần nghe lại, chị vẫn rung cảm với từng giai điệu đó em.
        Cám ơn em đã yêu thích thơ của chị. Bây giờ chị ít làm thơ lắm. Khi nào chị nhớ được những bài thơ của thuở xưa thì chị sẽ ưu tiên gõ tặng em và các bạn ở trang nhà Phay Van nhé.

      • Mai
        10/01/2012 lúc 18:56

        Phay Van:
        Chị nghĩ Tuấn Anh rất khá.

      • 10/01/2012 lúc 21:16

        Dạ, chị Mai.
        Em copy bài này từ trang ngo-quyen.org tặng Chị đây:

        Tác giả : NGUYỄN TẤT NHIÊN

        (một đoạn trong trường thi Cũng Cần Cho Hạnh Phúc)

        (đăng trên Làng Văn số 32, tháng 4, 1987)

        tình đã thở giữa ngày ngày ngạt thở

        giữa ngày ngày bức tử mọi con tim

        giữa ngày ngày khẩu hiệu nhọn như đinh

        đóng, đóng, đóng… cho điếc, mù lý trí

        đóng liên tục cho phần người triệt hủy

        chỉ còn trơ phần thú tính đê hèn!

        lặng nhìn nhau, em có gặp đóa sen

        ngan ngát giữa hơi bùn hương nhân ái?

        tình nhân loại giữa ngày ngày vô loại

        giữa ngày ngày đồng loại hết dung nhau

        giữa ngày ngày ích kỷ lạnh như dao

        cắt tàn nhẫn mội tha-nhân-giềng-mối

        người khó cưỡng ăn thịt người đỡ đói

        người nhân danh trong thời buổi nhân danh!

        lặng nhìn nhau, em có thấy nền xanh

        trong mắt nắng-lương-tâm còn lượng ấm?

        tình đã sống giữa ngày ngày tranh sống

        giữa ngày ngày vùi dập nát tinh hoa

        giữa ngày ngày sự sống diễn ra

        bằng điên dại dẫm bừa lên sự sống

        người với thú khác gì nhau lúc hoảng

        đổ xô nhau theo phản ứng bản năng!

        phải tình yêu bất chấp luật sinh tồn

        mắt ủ mắt trong túi lòng nhân hậu?

        mai mốt em về qua con đường cũ

        gió còn nâng tóc lụa mới ươm mơ?

        me còn bay lá nhỏ đậu vai thơ?

        hay đường phố đã xa mùa yêu dấu?

        mai mốt em về qua công viên cũ

        cây còn lay bóng lá dễ thương chân?

        tàn còn quen chào tiếng xạc xào thân?

        hay cây cỏ đã xa trời niên thiếu?

        mai mốt em về qua sân trường cũ

        nắng tươi còn hôn ửng má xuân yêu?

        áo nữ sinh còn dệt trắng khung chiều?

        hay trường lớp đã đỏ màu hội thảo?

        mai mốt em về qua công trường Sông Phố

        bồn nước Tây xoàng còn nhàn nhã tia phun?

        trai tơ còn Honda đảo vòng quanh?

        hay thành phố đã xa nhà dân ở?

        mai mốt em về qua Biên Hòa cũ

        nước Đồng Nai còn ngọt nhất miền Đông?

        bưởi còn hương hoa gửi gió thơm sông?

        hay sông đã chua theo dòng khốn khó?

        mai mốt nao nao em về xóm cũ

        quán chạp phô má còn bán chi đây?

        bảy cuộc đời con ba gái bốn trai

        má phải bán vốn-ruột cho nhà nước?

        vốn-ruột má vào chiến tranh Trung Quốc

        vào chiến tranh càn quét Miên, Lào

        hay vào khâu người khấu vật Liên Sô

        vào “lao động vinh quang” cho chủ nghĩa?

        mai mốt em về má run chân vấp cửa

        vốn đời già má mót lại từng con!

        em có mơ đêm ấm cúng vợ chồng

        một túp lều tranh tim vàng hai quả?

        nếu có! lòng em, xin nhớ đừng mở cửa

        kẻo bóng đêm tàn, theo đó, giấc mơ tan!

        mai mốt ta về ngày ấy vui chăng?

        đoàn tụ gia đình gầy đàn con cái

        em bới đất mồi con như gà mái

        anh họp tổ xù lông cổ gáy ó o…

        mai mốt ta về, ngày ấy hết lo

        kinh, thượng một giòng giống cái rau cái sắn

        “trồng người” nắn con, sẵn cái Đoàn cái Đảng

        học thức chẳng qua là cái cách kiếm ăn!

        mai mốt ta về, sách vở cần chăng?

        tài liệu dạy dân Đảng giàu nhất giấy!

        “vô sản thế giới hãy đoàn kết lại”

        thực hiện nhiêu thôi là thực hiện thiên đàng!

        mai mốt ta về, đất mộ quân nhân

        cuốc đất trồng khoai! ma nào dám nhát?

        mồ mả các anh “nhân dân” cày nát

        xử làm gương tội chống phá “nhân dân”!

        mai mốt ta về, đầu óc giản đơn

        lao động tốt lâu… được xem biểu diễn

        nghệ sĩ quốc doanh đủ ngành phổ biến

        món ăn nào lúc đói cũng thấy ngon!

        mai mốt ta nhờ ơn “cách mạng khoan hồng”

        phải xứng đáng ngựa-nhân-dân của Đảng

        ngựa che mắt khỏi giật mình, chứng sảng

        dân khỏi nhầm “hiện tượng” giả phồn vinh!

        em có mơ thành sự thật mộng lành

        một mái đềm êm nhịp tim đôi quả?

        nếu có! lòng em, xin tự tay mở cửa

        kẻo mộng không tan, chiến tranh mãi không tàn!

        NGUYỄN TẤT NHIÊN

  14. Võ Trung Tín
    08/01/2012 lúc 16:20

    Chị Ba ơi!!! Em nhớ là có lần chị Năm nói chị học trường Lê Văn Duyệt.
    Vậy giai phẩm Xuân: Én Trắng Lê Văn Duyệt 1966 trong entry này.. là trường của chị Ba học hồi xưa.., phải không chị?

    • Mai
      08/01/2012 lúc 21:15

      Tín thân mến,
      Đúng rồi em. Ngày xưa chị đã học ở Nữ Trung học Lê văn Duyệt – Gia Định vào năm cuối của bậc Trung Học.

      • Võ Trung Tín
        09/01/2012 lúc 15:53

        Chị Ba: Hồi đó trước 1975, thơ chị được đăng nhiều trong báo Tuổi Hoa, vậy ở trường LVD những năm chị học, chắc chị Ba..nằm trong ban biên tập đặc san của trường..,phải không chị?
        Chị Ba kể một vài nét sinh hoạt..báo chí học sinh của chị hồi đó..cho tụi em nghe.., đi chị Ba?!

      • Võ Trung Tín
        10/01/2012 lúc 11:24

        Chị Ba, chị Năm:
        Ủa!!!! học có một năm cuối của bậc Trung Học..là sao?
        Ròm em nghĩ..ít nhất cũng là 3 năm..cấp 3..chứ??!!!
        Lạ thiệt!!!! chị Ba giải thích..rõ hơn một chút đi chị Ba?

      • Mai
        10/01/2012 lúc 11:38

        Tín thân mến,
        Em xem phần chị trả lời cho chị Năm ở phía trên về việc tham gia làm báo Xuân LVD nhé.
        Luôn vui nghe em.

      • Mai
        10/01/2012 lúc 11:40

        Tín ơi,
        Chị Năm đã giúp chị nói rõ hơn cho em hiểu rồi đấy. Mong em không còn thắc mắc.

      • Võ Trung Tín
        10/01/2012 lúc 11:49

        Chị Ba: Dạ, em hiểu rồi ạ! Chị Ba bên ấy..đang ở nhà..hở chị Ba?

      • Mai
        10/01/2012 lúc 12:13

        Tín: Đúng rồi. Chị đang ở nhà và bây giờ chị đi ngủ đây. Khuya quá rồi. Bye em nhé!

  15. Nguyễn Tuấn Anh
    08/01/2012 lúc 16:30

    Chị Năm ơi!!!! Thay đổ không khí…nghe Celine Dion..hát một tí đi ..chị Năm
    Em đề nghị nghen:

    ” My heart will go on ”

    OK, chị Năm???

  16. Mai
    08/01/2012 lúc 21:19

    Tuấn Anh,
    Chị Năm đang bận chút xíu, Chị Ba post cho em nghe ”My heart will go on” với tiếng hát Céline Dion nha.

    • Nguyễn thị Nha Trang
      08/01/2012 lúc 21:51

      @ Nguyệt Mai thân quý :

      Em Tuấn Anh đề nghị bản nhạc với giọng ca của Celine Dion , và bồ tèo post lên…nghe thật tuyệt !
      Nghe giọng ca của Celine Dion với My heart will go on , tự nhiên Trang nhớ đến giọng ca của Susan Boyle với bản nhạc ” I have a dream “…ghê…!
      Bồ tèo lục tìm giúp…post lên nghen…
      Cảm ơn bồ tèo trước…nha…

  17. Mai
    09/01/2012 lúc 01:29

    Nha Trang quý mến,
    Thân gởi đến bạn bài hát “I dreamed a dream” với giọng ca của Susan Boyle.

    I dreamed a dream

    There was a time when men were kind,
    And their voices were soft,
    And their words inviting.
    There was a time when love was blind,
    And the world was a song,
    And the song was exciting.
    There was a time when it all went wrong…

    I dreamed a dream in time gone by,
    When hope was high and life, worth living.
    I dreamed that love would never die,
    I dreamed that God would be forgiving.
    Then I was young and unafraid,
    And dreams were made and used and wasted.
    There was no ransom to be paid,
    No song unsung, no wine, untasted.

    But the tigers come at night,
    With their voices soft as thunder,
    As they tear your hope apart,
    And they turn your dream to shame.

    He slept a summer by my side,
    He filled my days with endless wonder…
    He took my childhood in his stride,
    But he was gone when autumn came!

    And still I dream he’ll come to me,
    That we will live the years together,
    But there are dreams that cannot be,
    And there are storms we cannot weather!

    I had a dream my life would be
    So different from this hell I’m living,
    So different now from what it seemed…
    Now life has killed the dream I dreamed…

    • 09/01/2012 lúc 07:58

      Chị Nguyệt Mai: em kể chị nghe giai thoại vui này: Ông mục sư Martin Luther King, Jr. chết năm 1968, một năm sau ông “bác Hồ” cũng chết. Hai ông gặp nhau trên thiên đàng. Ông King nói: “I have a dream” (tựa một bài diễn thuyết của ông), ông “bác Hồ” trả lời: I have a Dream 2.

      (Chị chắc không biết Dream 2 đâu nhỉ?)

      • Trần thị Bảo Vân
        09/01/2012 lúc 13:14

        Chị Năm: ” ( Chị chắc không biết Dream 2 đâu nhỉ? )

        Chị Năm đố chị Ba..” sai “..rồi!!!!! hihihihihi

        Đố chị Năm, út nói chị..” sai “..CHỖ NÀO??!!!! hihihihihihi…

      • Mai
        10/01/2012 lúc 11:47

        Phay Van yêu quý,
        Chị nghĩ tác giả chơi chữ ở chỗ này.
        Thay vì nói: “I have a dream, too.” (Tôi cũng có một giấc mơ)
        thì lại nói: “I have a Dream II” (Tôi có một xe Dream đời thứ nhì). Chị hiểu như vậy có đúng không? Trật thì giải thích cho chị nghe nha.
        Cám ơn em.

    • Công Thành
      09/01/2012 lúc 11:55

      Cô Mai: Cám ơn cô đã post bản nhạc ” I have a dream ” với giọng ca…hay tuyệt!
      Lần đầu tiên Công Thành tôi mới nghe…đó cô Mai!

      • Mai
        10/01/2012 lúc 11:53

        Anh Công Thành, Nha Trang, Tuấn Anh và Tín,
        Sáng nay chị Cam Li mới cho Nguyệt Mai biết là bài hát mà Susan Boyle trình bày là “I dreamed a dream” chứ không phài là “I have a dream” đâu. Nguyệt Mai đã nhờ nàng Phay post lại lời nhạc cho đúng. Nguyệt Mai thành thật xin lỗi anh Công Thành và các bạn về sơ sót đáng tiếc này.
        Nguyệt Mai cũng chân thành cám ơn chị Cam Li và nàng Phay đã giúp NM sửa lại cho đúng.
        Nguyệt Mai sẽ post bài “I have a dream” để các bạn thưởng thức nha.

    • Nguyễn Tuấn Anh
      09/01/2012 lúc 12:54

      Nghe Susan Boyle với ” I have a dream “..thật là..đã thiệt…, Chị Hai chị Ba ơi!!!!!
      Cám ơn chị Ba đã post lên..

    • Võ Trung Tín
      09/01/2012 lúc 15:46

      Chị Ba quả là rất chu đáo!
      Tìm..Post lên..clip nhạc..+ ” khuyến mãi”..luôn lời!!!
      Ròm em..” chịu”..chị Ba..luôn đó!!!

      Chỉ có chị Năm là..”làm biếng”..nhất!!!! hihihihihi..

      Tức em..hông..chị Năm…hihihihihihihi…

      • Nguyễn thị Nha Trang
        09/01/2012 lúc 22:29

        @ Phay Van mến yêu :

        ” làm biếng “…nghĩa là dzì dzậy…cô Năm ?!
        Lần đầu tiên…tui…mới nghe…cụm từ này…đó nghen !
        Nó… tròn , méo , cong , hay thẳng…dzậy cô Năm ?!
        Giải thích…tui…nghe thử coi ?

    • Nguyễn thị Nha Trang
      09/01/2012 lúc 22:17

      @ Nguyệt Mai thân quý :

      Cảm ơn Mai !
      Bồ tèo… lục tìm nhạc…nhanh và cừ…như…Cô Năm !
      Mình…, trình độ computer…a…b…c…, thì mấy khoản này đành…ngó…chịu thua ! hi..hi..

  18. Mai
    09/01/2012 lúc 03:53

    Nha Trang quý mến,
    Nguyệt Mai mới tìm được bài nhạc này do Nguyên Khang và Diễm Liên hát để “bắt đền” bồ tèo vì đã không tìm ra được “Những ngày xưa thân ái” do Nguyên Khang hát. Nha Trang nghe nhé.

    Mai tôi đi – thơ Nguyên Sa – nhạc Anh Bằng – với tiếng hát Nguyên Khang và Diễm Liên.

    PARIS

    Mai tôi ra đi chắc trời mưa
    Tôi chắc trời mưa mau
    Mưa thì mưa chắc tôi không bước vội
    Nhưng chậm thế nào thì cũng phải xa nhau…

    Mai tôi đi chắc Paris sẽ buồn
    Paris sẽ nhìn theo
    Nhưng nhìn thì nhìn đời trăm nghìn góc phố
    Con đường dài thẳng mãi có bao nhiêu

    Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu
    Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù
    Ðang nhìn tôi mà khoe nước biếc
    Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa

    Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy
    Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu
    Sông Seine về chân đang bước xô nhau
    Sẽ vịn ai cho đều giòng nước chẩy.

    Dù mai kia
    trong một đêm, quá khuya hay một ngày sớm dậy
    trên một con đò, bên một góc phố, dưới một lũy tre
    tôi sẽ ngồi kể chuyện nắng chuyện mưa
    và có lẽ tôi sẽ kể chuyện Paris
    để khói thuốc xám trên môi dăm người bạn
    và trên môi tôi
    điếu thuốc sẽ run trên những đường cong lận đận
    điếu thuốc sẽ run như chân người vũ nữ vừa quen
    đôi chân người mà tôi không dám nhớ cũng không dám quên
    còn quay đảo giữa điệu nhạc mềm như khói thuốc…

    Tôi sẽ hỏi trong những chiều giá buốt
    những chiều mưa mây xám nặng trên vai
    người con gái mắt xanh màu da trời
    trên áng mi dài có quanh co tuyết phủ?

    Rồi cả người
    cả Paris nhìn tôi qua một nụ cười nhắn nhủ
    nụ cười mềm như ánh nắng của cuộc chia ly
    của một buổi sáng mai khi những người phu đổ rác bắt đầu đi
    những thùng rác bắt đầu cọ vào nhau
    với những tiếng kêu của một loài sắt lạnh
    như những tiếng kêu của những chiếc đinh khô những mình búa rắn
    của những đôi mắt nhìn theo
    và tôi cũng nhìn theo
    không biết người ta vừa khâm liệm mình hay khâm liệm một người yêu

    Dù người yêu không phải là người con gái có mớ tóc vàng

    Nhưng cũng sợ phải viết những lá thư xanh về xứ Ðũa son

    nên tôi không dám hỏi:
    tại sao mắt em buồn
    tại sao má em đỏ
    tại sao môi em ngoan
    vì những ngón tay tô đỏ màu đũa son
    đang muốn gắp cả đời người hạnh phúc…

    Và cả tôi cũng vẫn nghẹn ngào trong mỗi lần nói thật
    mỗi lần nghe Paris hỏi tôi:
    tại sao anh về
    tại sao anh không ở…?

    Nhưng dòng máu không thể chảy ngoài huyết quản
    dù tôi yêu Paris hơn một người bạn yêu một người bạn
    hơn một người yêu yêu một người yêu

    Dù đêm nay tôi vẫn làm thơ
    dặn những người con gái nhỏ đi về
    trên hè phố Saint Michel
    gò má đỏ phồng bánh graffen
    để những hạt đường rơi trên má
    lau vội làm gì cho có duyên

    Dù đêm nay những người yêu nhỏ vẫn đi về
    vẫn đôi mắt nhìn lơi lả hở khuy
    cặp môi nghiêng trong một cánh tay ghì
    mỗi chuyến métro qua vồi vội
    giòng Seine cười ngoảnh mặt quay đi.

    Dù đêm nay tháp Eiffel
    Vẫn kiểng mình trong sương khuya
    nhìn bốn phía chân trời

    Và đôi mắt tôi
    Vẫn tìm đến trong một giờ hò hẹn

    Và từ mai trên những tờ thư xanh
    tôi không được bắt đầu
    bằng một chữ P hoa
    như tên một người con gái…

    Nguyên Sa

    • Nguyễn thị Nha Trang
      09/01/2012 lúc 22:10

      @ Nguyệt Mai thân quý :

      Cảm ơn Mai nhiều nghen !
      Giọng ca trầm trầm khàn nồng ấm , đầy truyền cảm…của Nguyên Khang , trong các nhạc phẩm trữ tình sâu lắng…!
      Với cá nhân Trang : – Rất thích nghe…đó Mai !

    • Mai
      10/01/2012 lúc 12:11

      Nha Trang và Phay Van,
      Nguyệt Mai là tổng hợp của hai bạn. Nguyệt Mai thích cả hai, thơ và nhạc. Cái nào cũng có vẻ hay và duyên dáng của nó cả. Hihi…

  19. Mai
    09/01/2012 lúc 07:07

    Nha Trang thân mến,
    Tình cờ hôm nay Nguyệt Mai tìm được một clip liên khúc nhạc Phạm Duy do ca sĩ Thái Thanh hát. Nguyệt Mai nghĩ tới Nha Trang ngày xưa cũng là một “fan” của Thái Thanh, nên post entry này để bồ tèo nghe nhé.

    • Nguyễn thị Nha Trang
      09/01/2012 lúc 21:55

      @ Nguyệt Mai thân quý :

      Cảm ơn bồ tèo thật hiểu ý mình , đã lục tìm post clip liên khúc nhạc Phạm Duy , với giọng ca ” vượt thời gian ” của ca sĩ Thái Thanh…mà biết bao người hâm mộ…

      Mai ơi..! Thật tình đêm qua khi đọc đoạn này trong entry :

      “…Cái thời hầu hết đều mang theo nỗi buồn trên sách vở , Tiếng nổ vẫn nghe đêm đêm . Người thân ở ngoài chiến trường . Hay người yêu , người bạn học có người tử trận hay bị trở về với đôi nạng gỗ…”

      Trang đã lập tức liên tưởng , và nghĩ đến bài thơ cùng bản nhạc ” Kỷ Vật Cho Em ” của Phạm Duy với tiếng hát Thái Thanh…ngay lập tức !

      Với clip… bồ tèo post lên đây , mình nghe…” chưa đã “…Mai ơi…, bởi lẽ , Thái Thanh…hát không hết bài…! Nghe…, mà chừng như…tưng tức…vậy đó…bồ tèo ơi !

      Vậy thì ,…Trang…” bắt đền “…Mai…đó !
      Bồ tèo phải lục tìm cho được NHỮNG CLIPS bản nhạc ” Kỷ Vật Cho Em “…với tất cả các giọng ca sau đây : Thái Thanh , Lệ Thu , Khánh Ly , Thanh Lan , Nhật Trường…, post lên để chia sẻ với mọi người cùng thưởng thức và…so sánh !
      Được chứ…bồ tèo…thân quý…! Đừng giận mình…” bắt đền “…đó nha…! hi..hi..

      À…, nhân tiện Nha Trang cũng xin chia sẻ với các bạn , một bài viết liên quan đến bài thơ và bản nhạc ” Kỷ Vật Cho Em “…mà Trang đã đọc trước đây , nay lục tìm lại được…

      Vào Google các bạn nghen : ” Kỷ Vật Cho Em – dactrung.net “

      • 09/01/2012 lúc 22:12

        Chị Nha Trang: để em cứu bồ chị Mai.
        Chị nghe ” Kỷ Vật Cho Em ” thơ Linh Phương, nhạc Phạm Duy với:
        1. Tiếng hát Thái Thanh.

        2. Tiếng hát Lệ Thu

        3. Tiếng hát Khánh Ly

        4. Tiếng hát Vũ Khanh- Thanh Lan

        5. và Nhật Trường

      • Nguyễn thị Nha Trang
        09/01/2012 lúc 22:52

        @ Phay Van mến yêu :

        Chị Hai…cảm ơn…cô Năm…nghen !
        À…, mà…Nhạc ở đâu em có sẵn hay sao mà tìm và post lên nhanh dữ vậy ?!

      • Mai
        10/01/2012 lúc 12:08

        Cám ơn nàng Phay thật nhiều đã giúp chị post những bài nhạc hay đáp ứng nhanh chóng yêu cầu của chị Hai.

  20. 09/01/2012 lúc 08:59

    Một bài nữa trong TQBT số 35:

    (trích giai phẩm trung học Ngô Quyền – 1965)

    • Trần thị Bảo Vân
      09/01/2012 lúc 13:09

      Chị Năm: UI!!!!! Bài này chị Năm..” ăn cắp”..được ở đâu mà có nội dung hay thế chị Năm????!!!!!

      • Mai
        10/01/2012 lúc 12:04

        Út Vân ơi!
        Chị nói chuyện này em đừng buồn chị nghen! Sao chị thấy xốn mắt khi đọc từ ”ăn cắp” trong “còm” của em (dù em để trong ngoặc kép – ý muốn nói giỡn thôi). Mai mốt đừng dùng từ này nghe em. Nghe nó chướng tai lắm!
        Chị rất trân quý chị Năm đã tạo cho mình có một nơi ấm cúng, lịch sự, trang nhã… để trò chuyện, học hỏi lẫn nhau. Tất cả mọi tài liệu được post đều có ghi nguồn hẳn hoi. Bởi vậy, đừng nói đùa như thế nữa, em nhé!

      • Trần thị Bảo Vân
        10/01/2012 lúc 12:46

        Chị Ba kính yêu: DẠ! Út cám ơn chị Ba thương út mà chỉ dạy ạ!
        Út hứa không sử dụng từ ngữ.. “ẩu”..như thế nữa đâu ạ!
        Chị Ba chỉ dạy út điều phải, út nào dám giận chị Ba!
        Chị Ba và chị Năm..tha lỗi..đừng mắng cho cái..”ẩu”..này của út nghen..

  21. Nguyễn Tuấn Anh
    09/01/2012 lúc 12:59

    Ừ, chào Bảo Vân! Giờ này mới về đến nhà hở?

    À, hồi 10h, Tuấn Anh có chuyển tài liệu lại cho Thu Lan đó nghe Bảo Vân.
    Chiều nay Tuấn Anh không lên lớp được!

  22. Trần thị Bảo Vân
    09/01/2012 lúc 13:35

    Chị Năm: Chời..chời..!!!! Chị còn hỏi út nữa!!!!!

    Chúa nhật là ngày nghĩ..ÔNG XÃ KHÔNG CHỞ BÀ XÃ đi chơi hay đi shopping..thì đi đâu???!!!

  23. Nguyễn thị Nha Trang
    09/01/2012 lúc 21:36

    @ Bảo Vân mến yêu :

    Chà…chà…! Té ra trưa nào út Vân cũng vào…phá…không cho chị Năm nghĩ trưa… hở ?
    Mà hai cô này…888…cũng vui vui và… hợp ” gu “…đấy chứ !

    Út Vân ơi…! Đố út làm sao…mà… cho chị Năm của út…tiết lộ ra…thì út giỏi đấy ! hi..hi..

    ” Kén la quô , Len la quên , Ngô la quen , Ét la quun , Ven la quâng !!! ”

    Hiểu gì…hông… út ? hi..hi..

    P/s : Chị Hai đã đoán được 80% câu ” mật mã ” của út rồi đó ! Như vậy là út…còn nợ câu ” mật mã “…của chị Hai…đó nghen ?!

    • Nguyễn thị Nha Trang
      09/01/2012 lúc 22:41

      @ Phay Van mến yêu :

      Cô Năm…tự tin…dữ hén !

    • Trần thị Bảo Vân
      10/01/2012 lúc 12:49

      Chị Hai: Trời.. trời..! Chị Hai ơi.., út ” trốn “..câu mật mã của chị Hai ở entry trước..rồi!!! Giờ qua đây, chị Hai nhắc lại!!!!
      Út..lùng..bùng..lỗ tai..với câu mật mã..của chị rồi.., chị Hai ơi!!!!!!! huhuhuhuhuhuhu…

  24. Mai
    10/01/2012 lúc 11:56

    Nguyệt Mai thân mời các bạn nghe ban ABBA trình bày “I have a dream”.

    I have a dream
    Songwriters: ANDERSSON, BENNY/ULVAEUS, BJORN

    I have a dream, a song to sing
    To help me cope with anything
    If you see the wonder of a fairy tale
    You can take the future even if you fail
    I believe in angels
    Something good in everything I see
    I believe in angels
    When I know the time is right for me
    I’ll cross the stream – I have a dream
    I have a dream, a fantasy
    To help me through reality
    And my destination makes it worth the while
    Pushing through the darkness
    Still another mile
    I believe in angels
    Something good in everything I see
    I believe in angels
    When I know the time is right for me
    I’ll cross the stream – I have a dream
    I’ll cross the stream – I have a dream
    I have a dream, a song to sing
    To help me cope with anything
    If you see the wonder of a fairy tale
    You can take the future even if you fail
    I believe in angels
    Something good in everything I see
    I believe in angels
    When I know the time is right for me
    I’ll cross the stream – I have a dream
    I’ll cross the stream – I have a dream

  25. 10/01/2012 lúc 12:33

    Kính tặng các bác hai trang thơ từ TQBT số 35:

    Trích giai phẩm Xuân Trưng Vương 1968 (nguồn: TQBT 35)

    Trích giai phẩm trung học Duy Tân – Phan Rang năm 1971 (nguồn: TQBT 35)

  26. 10/01/2012 lúc 12:42

    Thêm hai trang nữa của Ngô Quyền:

    NGÔ THỊ THU THẢO Chân Dung (trích trong đặc san Tứ 2, trung học Ngô Quyền 1964)- TQBT số 35

    NGUYỄN NGOC XUÂN 13 tuổi (trích Đặc san trung học Ngô Quyền Biên Hòa 1965) – TQBT số 35

  27. Mai
    10/01/2012 lúc 19:16

    Nha Trang và Phay Van,
    Nói chuyện thơ phổ nhạc, Nguyệt Mai lại nhớ đến một bài thơ khác, Khúc Thụy Du – thơ của thi sĩ Du Tử Lê, do nhạc sĩ Anh Bằng phổ nhạc.

    Khúc Thụy Du
    1.
    Như con chim bói cá
    Trên cọc nhọn trăm năm
    Tôi tìm đời đánh mất
    Trong vũng nước cuộc đời
    Như con chim bói cá
    Tôi thường ngừng cánh bay
    Ngước nhìn lên huyệt lộ
    Bầy quạ rỉa xác người
    (Của tươi đời nhượng lại)
    Bữa ăn nào ngon hơn
    Làm sao tôi nói được
    Như con chim bói cá
    Tôi lặn sâu trong bùn
    Hoài công tìm ý nghĩa
    Cho cảnh tình hôm nay
    Trên xác người chưa rữa
    Trên thịt người chưa tan
    Trên cánh tay chó gậm
    Trên chiếc đầu lợn tha
    Tôi sống như người mù
    Tôi sống như người điên
    Tôi làm chim bói cá
    Lặn tìm vuông đời mình
    Trên mặt dài nhiên lặng
    Không tăm nào sủi lên
    Đời sống như thân nấm
    Mỗi ngày một lùn đi
    Tâm hồn ta cọc lại
    Ai làm người như tôi?
    2.
    Mịn màng như nỗi chết
    Hoang đường như tuổi thơ
    Chưa một lần hé mở
    Trên ngọn cờ không bay
    Đôi mắt nàng không khép
    Bàn tay nàng không thưa
    Lọn tóc nàng đêm tối
    Khư khư ôm tình dài
    Ngực tôi đầy nắng lửa
    Hãy nói về cuộc đời
    Tôi còn gì để sống
    Hãy nói về cuộc đời
    Khi tôi không còn nữa
    Sẽ mang được những gì
    Về bên kia thế giới
    Thụy ơi và Thụy ơi
    Tôi làm ma không đầu
    Tôi làm ma không bụng
    Tôi chỉ còn đôi chân
    Hay chỉ còn đôi tay
    Sờ soạng tìm thi thể
    Quờ quạng tìm trái tim
    Lẫn tan cùng vỏ đạn
    Dính văng cùng mảnh bom
    Thụy ơi và Thụy ơi
    Đừng bao giờ em hỏi
    Vì sao mình yêu nhau
    Vì sao môi anh nóng
    Vì sao tay anh lạnh
    Vì sao thân anh run
    Vì sao chân không vững
    Vì sao anh van em
    Hãy cho anh được thở
    Bằng ngực em rũ buồn
    Hãy cho anh được ôm
    Em, ngang bằng sự chết
    Tình yêu như ngọn dao
    Anh đâm mình, lút cán
    Thụy ơi và Thụy ơi
    Không còn gì có nghĩa
    Ngoài tình em tình em
    Đã ướt đầm thân thể
    Anh ru anh ngủ mùi
    Đợi một giờ linh hiển.

    Du Tử Lê
    (03-68)

    Nguyệt Mai thân mời các bạn nghe bài hát này với giọng ca Nguyên Khang nhé.

  1. No trackbacks yet.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: