Trang chủ > Tuổi Ngọc > Tôi đi xem phim Nhà Tôi

Tôi đi xem phim Nhà Tôi

Tôi đi xem phim Nhà Tôi là một bài viết của nhà văn Duyên Anh, đăng trong tuần báo Tuổi Ngọc số 74 (tuần lễ từ 26.10.1972 đến ngày 02.11.1972), mục Nhìn xuống cuộc đời. Qua bài này độc giả có một cái nhìn về một giọng văn sắc nét, trái ngược với lối viết nhẹ nhàng, trong sáng, mơ mộng, tình cảm của nhà văn trong Thằng Vũ, Thằng Côn, Hoa Thiên Lý, Mơ Thành Người Quang Trung, Áo Tiểu Thư, …


***

Duyên Anh tên thật là Vũ Mộng Long, bút hiệu khác là Thương Sinh, Mõ Báo, Thập Nguyên, Độc Ngữ sinh ngày 16 tháng 8 năm 1935 tại làng Tường An, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Ông học tiểu học và trung học ở Thái Bình và Hà Nội.

Năm 1954, ông di cư vào Nam và từng làm đủ nghề: bán thuốc sơn đông mãi võ, theo đoàn cải lương lưu diễn, quảng cáo cho gánh xiếc rong, giữ xe đap hội chợ, dạy kèm, dạy đàn guitare, dạy sáo.…

Năm 1960, được sự nâng đỡ tận tình của nhà văn Nguyễn Mạnh Côn, Duyên Anh bắt đầu sự nghiệp văn chương và nổi tiếng ngay với tác phẩm đầu tay Hoa Thiên Lý. Tiếp theo đó là một loạt Thằng Côn, Thằng Vũ, Con Thúy …. viết về những kỷ niệm ấu thơ tại miền quê Bắc Việt, giọng văn tha thiết, nhẹ nhàng và tình cảm.

Sau đó ông trở thành một ký giả, chủ bút, chủ báo, giám đốc nhà xuất bản. Duyên Anh đã cộng tác với hầu hết những tờ báo lớn ở miền Nam trước năm 1975 như: Xây Dựng, Sống, Chính Luận, Công Luận, Con Ong, Tuổi Ngọc…

Có một dạo, Duyên Anh thường viết về giới giang hồ, bụi đời trong xã hội trước năm 1975. Trong tác phẩm của Duyên Anh ca ngợi lối sống phóng khoáng, bất cần đời của giới trẻ bị bế tắc trong cuộc sống. Tuy nhiên vẫn thấm đậm một tính cách nghĩa khí và các nhân vật của Duyên Anh đều sẵn sàng chết vì tình nghĩa và chữ tín của mình. Ngoài ra, ông cũng viết nhiều truyện ngắn và truyện dài cho thiếu nhi.

Sau sự kiện 30 tháng 4, 1975, cùng với Doãn Quốc Sĩ, Dương Nghiễm Mậu, Nhã Ca, Phan Nhật Nam, Thanh Tâm Tuyền, Duyên Anh bị liệt danh là một trong 10 nghệ sĩ nêu danh là “Những Tên Biệt Kích của Chủ Nghĩa Thực Dân Mới Trên Mặt Trận Văn Hóa – Tư Tưởng” và tác phẩm bị cấm lưu hành.

Ngày 8 tháng 4 năm 1976, Duyên Anh bị bắt đi tù cải tạo. Sau khi ra khỏi trại cải tạo vào tháng 11 năm 1981 ông vượt biên đến Malaysia. Tháng 10 năm 1983 Duyên Anh định cư tại Pháp. Một số tác phẩm ông viết ở Hải ngoại được dịch ra tiếng nước ngoài và dựng thành phim, như Đồi FanTa, Một Người Nga ở Sài Gòn. Thời gian này, ông cũng có viết thơ và soạn nhạc.

Năm 1985, ông bắt đầu cộng tác với tờ Ngày Nay và trở thành một trong những cây bút trụ cột của báo này.

Ngày 6 tháng 2 năm 1997, Duyên Anh mất vì bệnh xơ gan tại Paris, Pháp.

(nguồn: internet)

Chuyên mục:Tuổi Ngọc Tags:
  1. 17/08/2011 lúc 15:24

    Khi chuyển qua những bài thơ về Saigon, Duyên Anh lại mượt mà và mê đắm theo một cách rất riêng. Em cũng rất thích thơ DUYÊN ANH!

    Sàigòn trường ca

    1.-

    Em thuở ấy còn hoa phong nhụy

    Trên bản đồ địa lý giáo khoa thư

    Rất thật thà và cũng rất ngu ngơ

    Anh mực tím vẽ giấc mơ viễn xứ

    Giấy trắng học trò viết tên em đầy vở

    Viết đầy hồn tuổi nhỏ của anh xưa

    Chuyến tầu vô Nam còi thét trong mơ

    Nên ga bến chỉ đợi chờ tưởng tượng

    Thế đã đủ làm anh sung sướng

    Đủ làm anh chiêm ngưỡng em rồi

    Hỡi Sài gòn xa lạ của anh ơi

    Anh thầm gọi khi đất trời hiu quạnh

    Nuốt miếng nắng vàng lòng thôi mưa lạnh

    Và thèm bay như đôi cánh hạc hồng

    Đêm sách đèn chữ nghĩa chạy lung tung

    Ngày trường lớp cũng uổng công thầy dậy

    Cái bảng đen mịt mù sao anh thấy

    Xa nơi anh lộng lẫy một Sài gòn

    Một Sài gòn tươi mát ngọt ngon

    Đang vẫy gọi lời mật ong say đắm

    Bước chân đời hiền ngoan nhưng chậm lắm

    Anh theo nhanh mà vẫn cứ dại khờ

    Sài gòn ơi, biết đến bao giờ

    Anh khôn lớn để ước mơ đầy tuổi

    2.-

    Năm anh mười chín

    Đường hoa xưa lầy lội

    Quê nhà anh cằn cỗi thê lương

    Như chim hạc hồng anh vội trốn mùa đông

    Đôi cánh mỏng trĩu cong tâm sự

    Tổ quốc mình còn ho lao quá khứ

    Đã ung thư một hiện tại qua phân

    Anh đến cùng em, anh đến thật gần

    Với lòng anh bản đời ngµy xưa vẽ dở

    Em nắng vàng xoài, mưa xanh vú sữa

    Nỗi sầu riêng hồn anh lịm cơn mê

    Sông miền Nam chẳng ai thích ngăn đê

    Nên tình cảm mênh mông biển nước

    Sài gòn em là mộng ước

    Em áo bà ba đơn sơ và em giọng nói thiệt mùi

    Em chân tình và em tha thiết quá em ơi

    Xao xuyến ù ơ, bồi hồi vọng cổ

    Em cho anh hơi thở

    Cho anh niềm tin xây dựng tương lai

    Em cho anh cả đất lẫn trời

    Cả nắng thi ca, cả mưa tiểu thuyết

    Em cho anh đếm làm sao hết

    Đời yên vui nhờ liếp ấm em che

    Đời yên vui nhờ một chốn lui về

    Anh thấy rõ ngọn đèn soi cuộc sống

    Phóng tầm mắt anh nhìn xa trông rộng

    Thế giới ơi, tôi kiêu hãnh có Sài gòn.

    Nếu phải lìa em, anh sẽ mỏi mòn

    Anh sẽ giối giăng đọc tên em từng hàng cây, con phố

    Theo bước chân người anh rày đây mai đó

    Mỗi chia ly mỗi gần gũi em hơn

    Mỗi chia ly mỗi thơm ngát nỗi buồn

    Anh mới hiểu

    Sài gòn trái tim anh, tim đất nước

    Anh mới hiểu

    Tại sao mình yêu tổ quốc

    Và tại sao mình yêu dấu Sài gòn

    Em cho anh nhiều, em nhớ nổi không

    Tiếng hát thê lương, điệu ru kỷ niệm

    Em cho anh no tròn sự nghiệp

    Để anh đi làm đẹp cuộc đời

    Sài gòn

    Tên em trên những vệt son môi

    trong ánh mắt và trong hơi thở

    trong hạnh phúc và trong đau khổ

    ở tuổi non và ở tuổi già

    ở xuân hồng sắp sang và thu biếc đã qua

    ở hôm nay anh sống và ngày mai anh chết

    ở ngàn dặm kẻ chân mây mù mịt

    ở tấc gang người cuối phố đầu phường

    ở sớm công viên ngọn cỏ ngậm sương

    ở chiều bùng binh đèn mầu phô sắc

    ở bình minh nụ cười

    ở hoàng hôn nước mắt

    ở chốn ngoài ta

    ở cõi vô thường

    ở nghẹn ngào vết chém thê lương

    của lịch sử trăm năm phản bội

    của lịch sử làm nên bởi những tên gian dối

    những tên bù nhìn yêu nước độc quyền

    những tên tay sai tráo trở đảo điên

    Em ngự đền đài, em là đà huyệt mộ

    ở mọi nơi vì em là thành phố

    Là chứng nhân và là cả nạn nhân

    Anh yêu em muốn cắn nát vai trần

    Muốn ghì chặt môi hôn bây giờ và mãi mãi

    3.-

    Sài gòn khăn sô

    Mùa xuân tím tái

    Lưỡi lê đàng ngoài thù hận đàng trong

    Chim hạc hồng tiếp tục trốn mùa đông

    Chả thấy Hoàng Diệu nào tuẫn tiết

    Anh chỉ thấy bọn tướng hèn khốn kiếp

    Lột xé chiến bào, phi tang tích huân chương

    Đứa tham sinh rời lủi quê hương

    Đứa úy tử gục đầu chịu trói

    Sài gòn ơi, anh biết em đau nhói

    Anh biết em nhục nỗi tháng Tư

    Nỗi nhục ghim sâu, em vẫn thủ đô

    Vẫn rực rỡ tự hào những người

    Ta không bỏ em cao thượng

    Ta ở lại địa ngục trần gian

    và ta tự tìm lên thiên đàng hạnh phúc

    Bởi vì ta được khóc với Sài gòn

    Nước mắt ta nhỏ xuống vết thương non

    Vết thương xót xa làm ta khôn lớn

    Sài gòn

    Em đã cho anh hai mươi năm sung sướng

    Anh phải van lơn để hứng chịu cơ cầu

    Ngày mai, trong ngục tù hay phát vãng rừng sâu

    Anh không thẹn khi nói: Anh yêu em tha thiết

    Hãy mơn nhẹ nỗi đau, đừng rên xiết

    Hãy thinh không niềm bí ẩn trùng khơi

    Sài gòn ơi

    mãi là em nhé,

    Sài gòn ơi

    Dù biển dâu có khoác áo chồn tinh

    lên tên em diễm tuyệt

    Mãi là nắng thi ca là mưa tiểu thuyết

    Dù đường xưa đầy dấu vết kên kên

    Mãi là em,

    mãi là em ngơ ngác, dịu hiền

    Để anh vững hành trang xa em biệt xứ

    Để anh vỗ về tương lai bằng điệu ru quá khứ

    Để anh yên vui còn một chốn lui về

    4.-

    Tháng sáu mây chì

    Mưa tiễn anh đi

    Mưa sướt mướt hay Sài gòn sướt mướt

    Anh đi theo nổi trôi vận nước

    Anh đi theo dâu biển quê nhà

    Anh hết là anh

    Anh đã là ta

    Cái tiểu ngã nhập vào đại ngã

    Nỗi thống khổ chẳng riêng ai chịu nữa

    Nó đè lên vai cả dân tộc

    cả thế giới chúng mình

    Nó trong giọt nước mắt già và trên ngọn tóc xanh

    Nó ở cuộc đời thênh thang

    và ngục tù tăm tối

    Nó ở ban mai kinh nguyện cầu

    nửa đêm kinh sám hối

    ở hồi chuông cáo phó

    ở tiếng khóc chào đời

    Nó gầm gừ đe dọa dài dài

    Sau mỗi hòa bình của chiến tranh ý thức hệ

    Nó là tham lam, ích kỷ

    là kiêu căng, ngu xuẩn là độc ác dối gian

    Nó xui Việt Nam tàn nhẫn với Việt Nam

    Và bắt nhân loại phải rời xa nhân loại

    Nó đã bắt ta xa em, Sài gòn hỡi

    Nó đầy ta suối độc, rừng thiêng

    Nó còn giả vờ giăng khẩu hiệu nhân quyền

    Con ó bảo mỏ mình thôi nhọn hoắt

    và con gấu khoe chân mình cùn nanh vuốt

    Nhưng loài người vẫn bị mổ mắt, vẫn bị cấu cào

    Ta thì vẫn nằm dài trong những đề lao

    Nghe nỗi nhớ Sài gòn thơm ngát

    5.-

    Mùa thu nghe con cuốc cuốc

    Có gần ta những buổi chiều nhung

    Em đến luôn luôn, em đến rất thường

    Với cỏ úa công viên, với cây khô tước vỏ

    Với phấn son, lược gương vất bỏ

    Với móng tay dài, ánh mắt diều hâu

    Phan Đình Phùng tạm trú nơi đâu

    Trần Quý Cáp hộ nào chứa đó

    ôi, Cần Vương trăm năm cũ

    Cũng biển dâu dâu biển dưới mồ

    Giải khăn sô trên vừng trán tháng Tư

    Cho người chết và cho lịch sử

    Cho nhiệt tình và cho danh dự

    Cho quên trời xa cho nhớ đất gần

    Em đến hoài hoài, em đến thật chăm

    Với bước chân em rã rời cõi tạm

    Với mũi tên găm tim xưng phổi nám

    Em gọi ta về máu đỏ chiêm bao

    Em gọi ta về xao xuyến dạt dào

    Em có hiểu vì sao ta ở lại

    Em có hiểu vì sao ta đóng đinh chịu tội

    Sài gòn ơi, nay mới thật yêu em

    Xưa đã yêu rất mướt rất mềm

    Đã tha thiết chỉ gọi là tha thiết

    Chưa cuồng điên, dại rồ, mãnh liệt

    Vẫn ngỡ tình yêu khói nắng mơ hồ

    Vẫn tưởng tình yêu bọt nước hư vô

    Nên mới có bây giờ ta sám hối

    Ta tình nguyện lưu đầy chuộc lỗi

    Bởi mãi rong chơi nên đánh mất Sài gòn

    Bởi trót lơ là làm héo đóa môi son

    Làm suối lệ thành đại dương nước mắt

    Hạnh phúc trong tay ta vừa vuột mất

    Em gọi ta về hiu hắt dặm đường xa

    Ta những chàng trai của Sài gòn mở hội hôm qua

    Của hôm nay đề lao, tập trung lao cải

    Của Sơn La, Lai Châu, Lào Kay, Yên Bái

    Của Ninh Bình, Vĩnh Phú, Gia Trung

    Của Kàtum, Thanh Nghệ, Phước Long

    Của Trảng Lớn, Vườn Đào, Đồng Tháp

    Của Chí Hòa, Hàm Tân, Sa ác

    Của Gia Rai, Xuyên Mộc, vân vân

    Hỡi Sài gòn, người tình chói lọi chân dung

    Em gắng đợi ta về trong nỗi nhớ

    6.-

    Anh hỏi trời cao

    Trời cao hớn hở

    Anh chỉ đất thấp

    Đất thấp mặn nồng

    Có tình yêu, hạnh phúc nào già không

    Trời đất nói hạnh phúc, tình yêu nghìn năm son trẻ

    Và thành phố anh yêu cũng nghìn năm như thế

    Sài gòn ơi, em trẻ mãi chẳng già

    Anh sẽ về thắp sáng ngọn đèn xưa

    Vẽ lại chân dung em

    bản đồ giáo khoa thư địa lý

    Viết tên em Sài gòn hoa phong nhụy

    Sài gòn tình thơ anh

    Sài gòn ấu thơ anh

    Sài gòn mưa tâm tư

    Sài gòn nắng tâm tình

    Sài gòn mênh mông

    Sài gòn vời vợi

    Sài gòn rất tươi

    Sài gòn thật mới

    Thế giới ơi, tôi không mất Sài gòn

  2. 17/08/2011 lúc 15:27

    Và còn nữa, một DUYÊN ANH nhạc sĩ,
    http://huyvespa.multiply.com/journal/item/599

    Ru Đời Phù Ảo là những bản tình ca nhẹ nhàng do chính ông viết hoặc thơ ông nhạc sĩ khác phổ nhạc … có một chút hanh hao , nhung nhớ lơ lửng như trời Saigon những ngày thu đã rất xa…

    • Nguyễn thị Nha Trang
      17/08/2011 lúc 22:58

      Huyvespa & Phay Van ơi ! Duyên Anh Vũ Mộng Long có một Saigon nữa – Saigon sau 1975 khi ông đi tù cải tạo về – :

      SÀI GÒN RA ĐƯỜNG
      *******************************************

      * Sài Gòn ra đường không áo dài
      Em sợ đang mùa gió chướng bay
      Gió bay cuốn hút mùa hương cũ
      Chỉ để riêng mình ta ngất ngây

      * Sài Gòn ra đường không phấn son
      Em sợ rừng sâu gỗ giận hờn
      Chinh phu gió cát nghìn phương lạnh
      Chinh phụ nào ham chuyện lược gương .

      * Sài Gòn ra đường không thích cười
      Em sợ đèo cao lệ đá rơi
      Nên mãi mùa Đông về tạm trú
      Đã về sương tuyết phủ niềm vui

      * Sài Gòn ra đường không giống ai
      Tóc mây lớp lớp khói u hoài
      Mắt chim khuyên đã diều hâu hết
      Cúi xuống nhìn lên vẫn ngậm ngùi …

      Tháng 10/1981 Vũ Trung Hiền đã phổ nhạc bài thơ này , và ca sĩ Bạch Yến thể hiện trong cuốn băng chủ đề ” Ru Đời Phù Ảo ” ở Paris ….

      Chúng ta thử nghe lời thơ và nhạc sau đây của Duyên Anh , có gì đó có chất Triết …bảng lãng , phảng phất …như dòng nhạc họ Trịnh thuở nào …không nhé …!

      * Ta xin gần đời , đời chẳng dung ta
      Ta xin gần người , người đuổi xua ta
      Ta đi tìm em , hoàng hôn bóng gẫy , mịt mù chân mây , hiu hắt đường gầy…
      Ta xin vì đời , chìm nổi phong ba
      Ta xin vì người , mòn mỏi phôi pha
      Ta xin vì em , quạnh hiu thánh giá , mời gọi thương yêu khắp cõi người ta…
      Rồi tôi đi đâu , đầm đời đầy cá sấu…?
      Rồi tôi về đâu , ác thú vẫn theo sau…?
      Nọc rắn xâm lăng từng mạch máu , quỷ sứ đâm thêm nhầu đường dao ,
      Tôi nghe mình đã hư hao…..

  3. 17/08/2011 lúc 15:30

    “Thì xin em níu lấy trần gian đọa đầy,
    thì xin em cuốn quýt yêu anh từng ngày…”
    (DUYÊN ANH)

    DUYÊN ANH, nhà văn của tuổi hoa niên, của tuổi vừa lớn… một thời, một Saigonese yêu Saigon đến cực đoan, một nhà thơ tôn thờ Saigon vĩnh cửu…Ông, còn là một người viết nhạc, viết dùm đời sống này, nhiều tâm sự thê thiết…!

    “Nhạc Duyên Anh là thứ nhạc kỳ lạ, nghe một vài lần chưa thể cảm thấy hết cái hay của nó. Phải nghe đi nghe lại, nghe cho tới khi thuộc lòng, những lời nhạc trau chuốt, đẫm ướt chất thơ ấy mới thấm đượm hồn ta, như một thứ men nhẹ làm ta ngây ngất. Nhạc Duyên Anh không phải là loại nhạc để cho ca sĩ trình diễn trên sân khấu đại nhạc hội ồn ào. Càng không phải là thứ nhạc, ca sĩ vừa hát vừa uốn éo, vừa cười tình, nhìn ngang liếc dọc để câu khán giả. Muốn nghe nhạc Duyên Anh cho tới, lý tưởng nhất là nghe một mình, hoặc cùng lắm là với một hai người bạn tâm đầu ý hợp, để hồn chùng xuống, yên lặng mà nghe. Không bàn tán, không cả nhận xét nữa. Chỗ nào tuyệt vời nhất, chỉ một cái gật đầu, một cái chớp mắt, là bạn mình đủ hiểu. Bạn ơi, nếu có một phút nào đó nhớ đến Duyên Anh, bạn hãy rót một ly rượu vang đỏ, mở băng nhạc, vừa nhấp từng ngụm nhỏ, vừa nghe anh tâm sự :

    Ta xin gần đời, đời chẳng dung ta

    Ta xin gần người, người đuổi xua ta

    Ta đi tìm em, hoàng hôn bóng gẫy, mịt mù chân mây, hiu hắt đường gầy…

    Ta xin vì đời, chìm nổi phong ba

    Ta xin vì người, mòn mỏi phôi pha

    Ta xin vì em, quạnh hiu thánh giá, mời gọi thương yêu khắp cõi người ta”

    Tâm sự ấy càng não nùng hơn, khi Duyên Anh giàn trải nỗi cô đơn khôn cùng của mình:

    “Rồi tôi đi đâu, đầm đời đầy cá sấu?

    Rồi tôi về đâu, ác thú vẫn theo sau?

    Nọc rắn xâm lăng từng mạch máu, quỉ sứ đâm thêm nhầu đường dao,

    tôi nghe mình đã hư hao…”

    …..

    Riêng đêm nay, tôi chọn RỒI EM NGỦ VÕNG ĐONG ĐƯA, hãy với tôi …chìm lắng cùng QUỲNH GIAO – giọng ca đan kết bằng kỉ niệm , để cùng “tìm chút Brodard”, để cùng “hết nuối tiếc…Saigon”, để “tưởng thấy Lâm Viên”, “để gặp gió Đakao”, “để nhặt nắng Tân An”….

    ….

    “Tuổi dương cầm của Quỳnh Giao dễ chừng đã 30. Ba mươi năm tay ngọc lướt trên phím ngà, tôi nghĩ, khó mà tìm ra ở nữ ca sĩ Việt Nam, kể luôn Thái Thanh. Hãy đưa Quỳnh Giao một ca khúc mới nhất và khó nhất của Cung Tiến, của Vũ Thành! Nàng nhìn qua, xướng âm ngay và hát liền sau đó, khỏi cần dạo nhạc.”…. “Đừng so sánh Quỳnh Giao với bất cứ ai. Quỳnh Giao là Quỳnh Giao, là “con chim tới từ núi lạ”. Đừng hỏi Quỳnh Giao đứng hạng mấy trên Top. Quỳnh Giao là nghệ sĩ không thích nói đến lợi nhuận. Đừng kiếm Quỳnh Giao tại bục gỗ phòng trà, nơi đàn điện, trống phách là thảo khấu âm thanh. Hãy tìm Quỳnh Giao ở giàn nhạc hòa tấu Pháp hay Mỹ, Việt hay Ý, Anh hay Đức. Hãy chiêm ngưỡng nhạc trưởng điều khiển. Hãy lắng nghe Quỳnh Giao hát. Nàng gửi hồn mình vào hồn tác phẩm. Nàng diễn tả điêu luyện, chứa chan cảm xúc. Quỳnh Giao, tiếng hát của những người yêu thương kỷ niệm. Sau hết, một lời tôn vinh cao quý nhất, đẹp đẽ nhất: Quỳnh Giao, danh ca của kỷ niệm.” – (Duyên Anh)

    RỒI EM NGỦ VÕNG ĐONG ĐƯA

    http://www.music.hatnang.com/node/19290

    http://huyvespa.multiply.com/journal/item/717/717

    • Nguyễn thị Nha Trang
      18/08/2011 lúc 10:07

      @ huyvespa : Chào em !

      Đọc comment này , cảm tưởng : huyvespa quả là Tuyệt cú mèo !

      Hãy tiếp tục chia sẻ nhiều hơn nữa cho mọi người ” chiêm ngưỡng ” nét tài hoa , phiêu bồng , lãng tử…đầy chất duyên và hóm hỉnh sâu sắc của Duyên Anh…..những gì mà huyvespa có thể nhé….

      Mến ,

  4. 17/08/2011 lúc 22:20

    Chà chà, dạo này chị Phay “khoe hàng” nhiều quá. Tiếc là em chưa được tiếp xúc với những thể loại tạp chí hấp dẫn như thế này.

  5. 18/08/2011 lúc 16:17

    Chào hai chị PHAY VAN & chị NHA TRANG!

    Download đầy đủ 2 băng của ông DUYÊN ANH, em có 1 bài ở đây:

    http://huyvespa.multiply.com/journal/item/599

    Đọc thử 1 đoạn ông viết về Saigon đầy mê đắm, để nhớ, để tiếc, để thương…

    ” Còn nhớ Sài gòn không? Thành phố tóc gẫy chia ly, thành phố mắt mờ giã biệt một cuối tháng tư lạc tay thù. Còn nhớ Sài gòn không” Những tháng nhung xanh cũ, những ngày lụa đào xưa, thành phố ấy, Sài gòn yêu dấu, mặt trời thắp sáng ước mơ, ánh trăng soi rõ kỷ niệm. Mỗi vỉa hè là một giải chiêm bao. Mỗi đoạn đường là một cơn hạnh phúc. Đã thấm niềm tưởng tiếc rồi đó, sau mười năm lưu lạc. Có chỗ nào tuyệt diệu hơn Sài gòn? Thành phố ấm quanh năm. Thành phố lá tương tư nhạc gió. Những đêm mưa, bụi khói khóc hư vô. Cổ tích ướp hơi thơ. Tình ái ngát hương thu nghìn cũ. Sài gòn dệt thơ làm nắng. Giữa tim hạ đã là xuân lãng đãng huyền thoại trong lối lụa Tú Xương, trên nền gấm Huyền Trân. Chỉ cần một câu vọng cổ, đã xao xuyến hồn già. Chỉ cần bước chân giao mùa, đã xanh mắt trẻ thơ, hồng môi thiếu nữ. Ơi thiếu nữ Sài gòn, những cô gái áo dài tha thướt phố phường, những cô gái áo ngắn gọn gàng công xưởng, những cô gái đồng phục nhịp nhàng trên đường xây dựng và bảo vệ quê hương, những cô gái Việt rộn ràng tiếng trống Mê Linh, miệt mài vó ngựa Bùi thị Xuân… ”

    “Sài gòn là một niềm nhớ không tên. Có nhớ Sài gòn không? Có nhớ niềm nhớ không tên, niềm nhớ ray rứt, niềm nhớ gặm nhắm thớ thịt ta từng phút, từng giây. Có nhớ cổng trường xưa anh chờ đón em về chiều thu muộn? Có nhớ con đường cũ lá me mưa xanh mướt ái ân? Sài gòn, niềm nhớ nhung trên những vệt sọn môi, trong ánh mắt và trong hơi thở. Sài gòn, niềm nhớ nhung trong hạnh phúc và trong đau khổ. Ở tuổi non và ở tuổi già. Ở xuân hồng sắp sang và thu biếc đã qua. Ở hôm nay ta sống và ngày mai ta chết. Ở nghìn dặm kẻ chân mây mù mịt. Ở tấc gang người cuối phố đầu phường. Ở sớm công viên ngọn cỏ ngậm sương. Ở chiều bùng binh đèn mầu phố sắc… ”

    Và 1 bài thơ này nữa…

    GIẢ SỬ NGÀY MAI EM VỀ SÀI GÒN

    “Giả sử ngày mai em về Sài gòn
    em sẽ mang gì cho quê hương?
    Em có còn gì cho quê hương?
    sau nhiều năm biệt xứ
    sau nhiều năm quá khứ nhầu úa?
    Giả sử ngày mai em về Sài gòn
    Em có còn là em nữa không?
    Em có còn ngọt ngào suối trong
    Em còn thuộc ca dao,
    còn giữ áo cho nhau thuở nào?
    Sợ em đã quên mùi hoàng lan đêm xuân
    quên hương cau, thông vàng, bụi phấn
    Dậu hoàng cúc thu dạt dào nỗi mình xưa
    nhớ chăng em. thềm trưa mây mưa?
    ôi giả sử ngày mai em về Sài gòn
    Em thành người xa lạ quê hương
    Em thành người đường quen xóa bóng
    Linh hồn em lạnh cóng
    Em vừa hay đã mất Sài gòn “

  6. Nguyễn thị Nha Trang
    18/08/2011 lúc 21:17

    @ Phay Van & huyvespa ( cùng các bạn yêu thích Duyên Anh ) :

    Chị tìm được 1 trang này…. có 40 trang bìa gốc các tác phẩm của Duyên Anh , theo chị rất giá trị với chủ đề Duyên Anh , các em xem có thể xin phép chủ nhà , copy về blog của mình nhé….

    Chị không biết cách dẫn link , hai em gõ google nha :

    * ” Duyên Anh : Em Tôi Sài Gòn và Paris – chút lưu lại . ”

    ( lưu ý : phần 40 ảnh bìa nằm khoảng giữa các bài thơ phía dưới….)

    • Nguyễn thị Nha Trang
      19/08/2011 lúc 22:27

      @ Phay Van & huyvespa :

      Trong cuộc đời cầm bút của mình Duyên Anh đã viết khoảng 80 tác phẩm , không kể thơ , nhạc , và rất nhiều bài báo giá trị ….Ông quả thật là ” thiên tài ” trong lĩnh vực viết lách ….như nhiều nhà văn , và nhiều độc giả đã đánh giá , ngay cả những người viết của cộng sản cũng ” âm thầm công nhận ” là : ” chưa có nhà văn VN nào viết về tuổi thơ quyến rũ , hấp dẫn , lôi cuốn , và đầy nhân bản như Duyên Anh ….! ” , dù sau này có Nguyễn Nhật Ánh ..nhưng cũng không sánh bằng …, Chỉ với cuốn ” Thằng Vũ ” , ông đã được mọi người phong tặng là ” Mark Twain của Việt Nam ” , bởi giá trị của ” Thằng Vũ ” tương đương với ” The adventures of Tom Sawyer ” của Mark Twain …. Bảo sao các đài truyền thanh , truyền hình Pháp không gọi Duyên Anh là ” Très grand Écrivain ” và nhà tư tưởng , Gs sử học Piere Chaunu của ĐH Sorbonne Pháp , nhận xét Duyên Anh là : ” Un grand Poète , Un gloire Natianlae – nhà thơ lớn , vinh quang của quốc gia – ” . Hỏi trong tất cả nhà văn 2 miền Nam Bắc có ai được ca ngợi và so sánh….đích thực như ông…?!

      Hai em mến ,

      Trước 1975 , chị cũng như rất rất nhiều độc giả khác hầu như đọc không sót những sáng tác của ông – tất nhiên những sáng tác trước 1975 – .
      Sau 1975 , các tác phẩm của ông bị cấm đã đành …mà các sáng tác sau này , chị cũng chưa có dịp và cơ hội để đọc…! Thế 2 em đã đọc được những tác phẩm nào của Duyên Anh rồi ?

      Với cảm xúc và cũng gọi là tưởng nhớ 1 nhà văn – riêng cá nhân Ông hay dùng từ ” Thợ Viết ” để kiêu hãnh nói về mình , chứ không nhận mình là 1 nhà văn – đã được biết bao thế hệ yêu mến , ngưỡng mộ…! Chị cố nhớ lại , cũng như tìm tòi …liệt kê thử ra đây những tác phẩm của Ông , để gọi là ” thắp 1 nén nhang tưởng nhớ Ông ” , cũng như góp phần nhỏ cho ” rôm rả ” entry này…..Hai em xem chị còn thiếu , hoặc sai sót điểm nào thì chỉnh lý và bổ sung thêm vào nha…. ( chị liệt kê theo trí nhớ cũng như tìm tòi…không theo thứ tự thời gian sáng tác…) :

      * Điệu ru nước mắt , Luật hè phố , Trần thị diễm châu , Vết thù hằn trên lưng con ngựa hoang , Nặng nợ giang hồ , Ngựa chứng trong sân trường , Gấu rừng , Bò sữa găm cỏ cháy , Bầy sư tử lãng mạn , Kẻ bị xóa tên trong sổ bụi đời , Sa mạc tuổi trẻ , Dấu chân sỏi đá , Sỏi đá ngậm ngùi , Nước mắt lưng tròng , Thằng Vũ , Dzũng Dakao , Bồn lừa , Chương còm , Thằng Khoa , Thằng Côn , Hưng mập phiêu lưu , Giặc Ô Kê , Con Thúy , Tuổi mười ba , Mặt trời nhỏ , Mây bay đi , Hoa thiên lý , Mây mùa thu , Ngày xưa còn bé , Cỏ non , Nhánh cỏ mộng mơ , Lứa tuổi thích Ô mai , Mơ thành người Quang Trung , Trường cũ , Hạ ơi , Phượng vỹ , Mùa thu , Áo tiểu thư , Cầu mơ , Quê hương , Tên một loài hoa , Về yêu hoa cúc , Thư tình trên cát , Ánh mắt trông theo , Đêm thánh vô cùng , Cám ơn em đã yêu anh , Đàn bà , Nhà tôi , Ảo vọng tuổi trẻ , Con suối ở miền Đông , Vẻ buồn tỉnh lỵ ( Những đứa trẻ Thái Bình ) , Rồi hết chiến tranh , Sài gòn ngày dài nhất , Người con gái ngồi đợi chuyến tàu về , Tuổi bướm sầu , Hôn em kỷ niệm , Một người tên là Trần văn Bá , Trại tập trung , Nhà tù , Thơ tù , Đồi Fanta , Người về từ đỉnh ngọn Fanta , Một người Nga ở Sài Gòn , Những đứa trẻ con Mỹ hẩm hiu , Quán trọ trước cổng thiên đường , Nhìn lại những bến bờ , Nhìn lại mình , Về với ca dao , Ca dao vùng đất mới , Ca dao quyện lấy những món ngon dân tộc , Em Tôi Sài Gòn và Paris ….

      “…Duyên Anh viết văn , Duyên Anh viết nhạc , Duyên Anh làm thơ….Con người tài hoa ấy đã lưu lại đàng sau hằng hà những dấu ấn của thành tựu ở mọi lĩnh vực anh đã kinh qua….”
      ( Thi sĩ Hà Huyền Chi )

      • 21/08/2011 lúc 19:36

        Một dòng văn học lừng lững như người khổng lồ bỗng mất tăm tích ngay trên chính quê hương sau 1975.
        ————
        Đau đớn phải không nàng Phay?
        Một nền văn mình bị triệt tiêu! có thể nói như vậy luôn…

  7. hth
    19/08/2011 lúc 21:16

    PV giữ được nhiều sách cũ quá nhỉ. Có thời gian đắm chìm vào sách cả ngày cungx không chán. Chúc PV cuối tuần vui vẻ!

  8. 20/08/2011 lúc 11:26

    Nàng Phay, HL nghĩ trước 1975 các tác giả tự do sáng tác nên họ rất cá tính.
    HL bắt đầu đọc của Trần Dần thấy phong cách viết cũng khác hẳn, tự nhiên …

    • 20/08/2011 lúc 19:28

      HL cảm giác họ k thoát ra được khỏi điều gì đó như là khuôn mẫu…đọc văn thời nay của các NVCN ít tự nhiên..bởi vậy HL thích đọc văn VN trên blog các cá nhân hơn bởi hơi thở đời sống ngồn ngộn và cá tính, thẳng thắn hơn….

      • Nguyễn thị Nha Trang
        21/08/2011 lúc 14:47

        Thoát ra được cái không gian định hình khuôn mẫu cố tình cưỡng ép đầy dị dạng , đầy méo mó ấy …Ta sẽ thấy tâm hồn mình một cảm giác tự do bay bổng sáng tạo …đến mộng du …của riêng ta !

        Chính vì thế mà có ” ai đó ” đã dần dần tản mạn tình tự chắc tay một cách đằm thắm , duyên dáng… len lỏi tinh tế sâu vào tâm hồn cảm nhận của người đọc , nào là : Tình Yêu , Gió chiều hát khúc tình ca , Có nhau trong đời , Tản mạn đêm , Tự khúc viết cho nỗi đau khổ , Khi sông hòa với biển , Vũ điệu những vì sao , Tháp trăng….

        Có Duyên trong bài viết đã là đáng yêu rồi … Nhưng còn cái nét Duyên Ngầm ẩn thẳm sâu trong các bài tản mạn này , mới thật sự cho người đọc cảm thấy mình thật sự … ” chung chiêng tản mạn … với cùng ly vang đỏ…”

      • 21/08/2011 lúc 19:35

        @ Chị Nha Trang kính mến,

        Cuối tuần này chị có kế hoạch gì không?
        Cảm ơn người bạn đọc thầm lặng và thông thái, cảm ơn người chị đằm thắm và độ lượng của HL.
        Chị ơi, em đang đọc ” Những ngã tư và những cột đèn ” của Trần Dần..đọc để hiểu tâm trạng-bối cảnh sau chiến tranh..của những thân phận người: tràn đầy tình yêu quê hương xứ sở, tràn đầy khát vọng được hiến dâng cho cuộc đời…nhưng bỗng dưng bị dồn ép vào những bi kịch vì những định kiến, những suy xét phiến diện và trịch thượng…
        Cuộc chiến mà Trần Dần miêu tả là cuộc chiến kết thúc năm 1954…và em hiểu rằng cái bi kịch đó lặp lại sau 1975 với bao người…
        Đọc tác phẩm đó, rồi liên tưởng đến khi đọc những áng văn tinh tế của nhà văn Duyên Anh, Hoàng Ngọc Tuấn hay những tác phẩm khác được xuất bản trước 1975 ở miền Nam nước Việt mến yêu..mà nàng Phay và chị Nha Trang, huyvespa..giới thiệu lại càng cảm thông hơn những tác giả đó chị à.. những tâm hồn đẹp đẽ bị đánh cắp…hẳn họ đau đớn biết bao….
        Tất nhiên thương hơn là những người mà em được biết dù chưa gặp mặt như nàng Phay, chị Nha Trang, anh Ly, nàng Hướng Dương Nâu, anh DT…và những người khác bị tác động của biến cố đó…
        Luôn giữ sức khỏe thật tốt và luôn được bình an nha chị Nha Trang!
        All the best!

        HL

      • Nguyễn thị Nha Trang
        21/08/2011 lúc 22:33

        @ Hà Linh yêu mến ,

        Nơi chị ở những ngày này cứ dầm dề mưa rả rích …! khiến chị ngại , cứ muốn ở nhà chứ chẳng đi đâu cả em ạ ….Cả chiều này chị dành suốt thời gian ” lùng sục ” nhà em đó…

        À …Hà Linh ơi , thời gian trước đây lúc em đi học , rồi thời thiếu nữ …và cả đến hôm nay …có lúc nào em tiếp cận đọc các tác phẩm của nhóm Tự Lực Văn Đoàn chưa ?
        Sở dĩ chị hỏi vậy , vì cá nhân chị cảm nhận được nơi em , trong em , ở 1 số các entries cách hành văn nhẹ nhàng , trong sáng , giản dị nhưng biểu đạt chiều sâu nội tâm …rất tới , nếu không muốn nói là …rất Triết …, có nét gì đó ” thoang thoảng ” của nhóm Tự Lực Văn Đoàn đầy tài hoa lãng mạn , một thời đã làm say đắm biết bao độc giả ….

        Với cách hành văn – chị không đề cập nội dung tác phẩm – của nhóm Tự Lực Văn Đoàn như chị nói , được thể hiện tài hoa rõ nét qua các tác phẩm sau ( nếu có thời gian , chị gợi ý em nên tìm đọc để thẩm nhận bổ sung , và hoàn thiện thêm cho phong cách hành văn của riêng mình ) :

        * Hồn bướm mơ tiên , Nửa chừng xuân : của Khái Hưng .
        * Bướm trắng , Đoạn tuyệt : của Nhất Linh .
        * Gánh hàng hoa , Đời mưa gió : của Nhất Linh & Khái Hưng .
        * Gió đầu mùa , Nắng trong vườn , Sợi tóc : của Thạch Lam .
        ………………….

        Luôn mong muốn và hy vọng em gái đáng yêu ngày càng hoàn thiện sắc nét….với phong cách thể hiện riêng của mình …

      • Nguyễn thị Nha Trang
        23/08/2011 lúc 00:47

        Phay Van đáng yêu ,

        Em nhớ giỏi lắm , Ừ …chung chiêng tản mạn…. với Hà Linh….cùng vang Chateau Richelieu….

      • 23/08/2011 lúc 21:37

        @ Chị Nha Trang kính mến,

        Em mãi sau này mới được đọc tác phẩm của Tự Lực Văn Đoàn chị à, em đọc nhưng không say mê dù thích tính nhân văn trong các tác phẩm của họ. Phải nói là em ít đọc của các tác giả đó..
        EM cảm ơn chị gợi ý, em sẽ đọc thêm nhé!

      • Nguyễn thị Nha Trang
        23/08/2011 lúc 23:33

        Hà Linh yêu mến ,

        Chị đồng thuận với quan điểm cảm thụ văn chương độc lập của em . Chỉ những gì bản thân mình thật sự tự do thích , thì sự thẩm nhận tương tác mới đầy xúc cảm tinh tế thật sự trong ta…
        Đọc , để nhận diện sự đa dạng trong phong cách sáng tác và cách hành văn…, nhưng lúc nào mình cũng phải là nét của chính riêng mình …
        Vậy em nhé …

      • 24/08/2011 lúc 19:35

        @ Chị Nha Trang kính mến,

        Vâng,em ghi nhớ lời của chị.

        Chiều bình yên nhé chị!

  9. Mai
    24/08/2011 lúc 10:15

    Bạn mến,
    Mình google search một bài thơ tình của Duyên Anh, mình gởi tặng các bạn nhé:

    Con chim xanh tình ái

    Em rụt rè tháng chín
    Từ tháng chín tới nay
    Tâm hồn anh gói kín
    Yêu em em có hay

    Em hồn nhiên tháng mười
    Anh ngại ngùng dò hỏi
    Phải em gửi nụ cười
    Cho tình anh trôi nổi

    Em đơn sơ tháng một
    Anh chiêm bao tình cờ
    Em làm sao biết được
    Trời trong anh ngẩn ngơ

    Em tuyệt vời tháng chạp
    Nhìn em anh ngại ngùng
    Mùa xuân nào chim hót
    Mùa xuân anh nhớ nhung

    Con chim xanh tình ái
    Bây giờ đã tháng giêng
    Một mình anh mòn mỏi
    Đi trên nỗi ưu phiền

    Duyên Anh
    (1962)

  10. Mai
    24/08/2011 lúc 10:19

    Bạn mến,
    Mình google search được một bài thơ tình của Duyên Anh, mình chép ra gởi tặng các bạn nhé!

    Con chim xanh tình ái

    Em rụt rè tháng chín
    Từ tháng chín tới nay
    Tâm hồn anh gói kín
    Yêu em em có hay

    Em hồn nhiên tháng mười
    Anh ngại ngùng dò hỏi
    Phải em gửi nụ cười
    Cho tình anh trôi nổi

    Em đơn sơ tháng một
    Anh chiêm bao tình cờ
    Em làm sao biết được
    Trời trong anh ngẩn ngơ

    Em tuyệt vời tháng chạp
    Nhìn em anh ngại ngùng
    Mùa xuân nào chim hót
    Mùa xuân anh nhớ nhung

    Con chim xanh tình ái
    Bây giờ đã tháng giêng
    Một mình anh mòn mỏi
    Đi trên nỗi ưu phiền

    Duyên Anh
    (1962)

  1. No trackbacks yet.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: